Tình mẫu tử

10:43 AM - 23/12/2014

Tình mẫu tử là tình cảm yêu thương bao la vô cùng của mẹ dành cho chúng ta, là những giọt máu chảy liền mạch từ mẹ sang ta, là điều quý giá và đáng trân trọng, hãy gìn giữ, nâng niu bằng cả tấm lòng.

Câu chuyện

Trời nắng kinh khiếp, có lẽ mặt trời giận dữ điều gì đó nên thổi cái nóng như thiêu đốt xuống mặt đất. Tôi vừa đạp xe từ trường về nhà vừa tưởng tượng ra ly nước mát ướp trong tủ lạnh, nhờ thế mà đỡ mệt hơn. Vừa bước qua cửa, tôi chưa kịp cất tiếng chào cha mẹ thì Hoa, em gái tôi, đã nhanh nhảu khoe:

-Chị Hai ! Con mèo của chị đẻ rồi, được bốn con lận

Không để tôi kịp định thần, bé Hoa kéo tay lôi tôi vào bếp. Nó khom người, chỉ tay vào gầm chạn.

-Chị nhìn thôi nhe, đừng sờ tay vào mèo con kẻo có hơi người làm cho mèo mẹ sợ. Không phải em đặt điều, mẹ dặn em đó.

Dưới gầm chạn có cái thùng mì không, bên trong có vài cái áo cũ, con mèo Mướp đang nằm dài người ra như sợ đè phải con của nó. Tội nghiệp ! Mới hôm qua cái bụng nó tròn trĩnh, bé Hoa ôm mèo Mướp chọc: “Mấy tháng rồi?”.

Vậy mà hôm nay bụng mèo Mướp xẹp lép, mắt lờ đờ nhìn tôi như chờ sự thông cảm. Họ nhà mèo là chuyên gia nịnh nọt, dùng chiêu thức cọ quẹt để làm quen, thích được người khác vuốt ve âu yếm.

Nhìn đám mèo con ngơ ngác, ai mà không thương kia chứ. Tạo hóa đã tạo sẵn sự dễ thương cho động vật khi chúng còn bé. Chẳng cứ gì mèo con, con gì lúc bé cũng xinh ơi là xinh. Có lẽ nhờ vẻ đáng yêu mà động vật sơ sinh được chăm sóc cẩn thận và chu đáo hơn.

Thường ngày con mèo Mướp nhà tôi rất kênh kiệu. Có lẽ nó biết cách lấy lòng chủ nhà nên thường sinh sự và giành ăn với con chó ki. Nó luôn lên mặt kẻ cả, thích ăn trên ngồi trước, đôi lúc có cả giang ngoa, thủ đoạn. Khi nào cần đến sự can thiệp của chủ nhà, mèo Mướp thường kêu méo tiếng “meo, meo…” nghe rất thương tâm. Những lúc như vậy thể nào con chó Ki cũng bị đòn oan.

Đối với họ nhà chuột thì mèo Mướp là một hung thần lạnh lùng, tàn ác. Nó từng gieo rắc nhiều tai họa khủng khiếp cho họ nhà chuột. Trong truyện cổ tích Đeo nhạc cho mèo, có vợ chồng chuột nhắt tinh khôn biết cách đeo vòng nhạc vào cổ con mèo. Khi mèo đi đến đâu, tiếng nhạc ở cổ vòng rung lên khiến họ nhà chuột biết đường né tránh. Thế nhưng trong thực tế thì không hề có chuyện đó bao giờ. Con Mướp chẳng chê loại chuột nào, từ chuột  cống to đùng đến chuột nhắt bé xíu hễ gặp mèo Mướp thì coi như xong đời.

Tình mẫu tử 04

Đối với nhà chuột, mèo Mướp là một hung thần, lạnh lùng và tàn ác.

Bây giờ vì đám con nhỏ, mèo Mướp chịu hạ mình nằm dài trong thùng mì, mặc cho lũ con lôi dài những đầu vú để lộ ra cái bụng đói lép kẹp. Cả ngày hôm nay nó bận rộn với lũ con nên không có thì giờ kiếm vài con chuột làm món tươi sống. Thấy bé Hoa chú ý, mèo Mướp kêu giọng run run nghe như vừa khoe đám con, vừa xin chén cơm ngon với vài khúc cá kho. Thường ngày đôi mắt của mèo Mướp sáng quắc, pha chút hung ác; hôm nay đôi mắt của nó trông xanh hơn và dịu cuống với vẻ hiền từ. Người ta nói đôi mắt là cửa sổ tâm hồn quả đúng thật. Hôm nay, nhìn đôi mắt của mèo Mướp người ta hiểu ngay rằng nó đang đóng vai trò một người mẹ hiền từ, hết lòng vì con. Nó dùng tiếng kêu, ánh mắt, cử chỉ để tranh thủ tình cảm của chủ nhà nhiều hơn. Nó đang cần sự che chở của chủ để có thể chăm sóc cho đám mèo con được chu đáo.

Suy tính một lúc, con mèo Mướp từ từ đứng dậy, duỗi người dài ra và tiến về phía bé Hoa. Đám mèo con mất hơi mẹ kêu thảm thiết “méo méo..”. Mèo mẹ biết đám con đang hoảng loạng, nhưng nó đang cần ăn để có sữa cho con bú. Đám mèo con đòi mẹ chẳng được liền túm tụm với nhau thành một cuộn tròn để giữ hơi ấm. Mới bé xíu mà chúng đã biết che chở và dựa vào nhau mà sống.

Nhìn cảnh gia đình mèo âu yếm nhau thật cảm động. Bất giác tôi nhớ đến mẹ của mình và khẽ thở dài. Hôm qua tôi có thái độ vùng vằng với mẹ. Bây giờ nghĩ lại, thấy mình lỗi hoàn toàn, chẳng chống chế vào đâu được.

Tình mẫu tử 01

Ngắm gia đình mèo mà tôi nhận ra rằng: “Tình mẫu tử thật thiêng liêng”.

Sáng hôm qua, lúc tôi chuẩn bị đi học thì trời kéo mây đen kịt. Gần sáu giờ rồi mà mặt trời ngủ quên chưa báo thức. Ngoài trời gió se lạnh mang theo vài giọt mưa lất phất trong thật mơ mộng. Tôi định đạp xe đến trường trong khung cảnh hữu tình đó thì mẹ lại ngăn lại. Mẹ bắt tôi phải mặc áo mưa đi học. Mẹ nói rằng thời tiết tháng năm lúc nào cũng phải mang theo áo mưa khi đi ra đường. Ở thành phố Hồ Chí Minh, mưa đến và đi rất bất chợt, riêng hôm nay, đài khí tượng thông báo có áp thấp nhiệt đới nên trời sẽ âm u cả ngày.

Tôi nghĩ, nếu được đi trong mưa bụi lất phất thì thật là tuyệt, giống như mình đang ở xứ hoa anh đào vậy. Những ngày nghỉ hè ở Đà Lạt, tôi thường lén nhà đi bộ trong mưa bụi để thưởng thức cái không khí lạnh và trong lành của vùng cao nguyên. Tôi nũng nịu xin mẹ cho tôi đạp xe trong mưa bụi để..lấy ý thơ. Mẹ nghiêm ngặt không đồng ý và cương quyết hạ lệnh cho tôi phải mặc áo mưa đi học. Thật là bất công, thật là…phát xít. Tôi mặc áo mưa trong bực tức, vùng vằng dắt xe đạp ra khỏi nhà.

Đi được một đoạn, tôi dừng lại để cất áo mưa, tôi quyết định đạp xe đến trường trong mưa bụi. Lượt về cũng vậy, tôi đạp xe trong mưa nên về đến nhà thì người ướt nhem. Tôi rón ren vào nhà, vừa chào ba mẹ xong thì chạy quanh xuống nhà dưới. Tôi chuẩn bị tinh thần để nghe mẹ la rầy nhưng chẳng nghe mẹ nói gì. Trong bữa cơm tôi thấy mẹ buồn buồn như muốn nói gì đó rồi lại thôi.

Tối đến, đang ngồi học bài, tôi thấy trong mình thật khó chịu, có lẽ mình bị bệnh rồi. Mẹ dường như đã biết mọi sự nên đã nấu sẵn nước sôi cho tôi. Sau khi xông xong, mẹ bắt tôi uống ly nước gừng nóng để giải cảm. Mẹ chẳng la rầy tôi tiếng nào nhưng chỉ thở dài. Những khi mẹ thở dài nghĩa là có việc buồn lắm. Tôi muốn xin lỗi mẹ nhưng lại ngại nên thôi. Bây giờ ngồi ngắm mẹ con nhà mèo tôi thấy tình mẫu tử thiêng liêng thật. Một tình cảm nhẹ nhàng đang len lỏi trong tôi. Tôi thấy thương mẹ quá. Chẳng hiểu sao hôm qua tôi lại có thái độ như vậy, như thế là hỗn, là hư…thế mà mẹ chẳng mắng lấy một câu.

Hít một hơi dài để tự tin hơn, tôi vào nhà và chào ba mẹ. Thấy mẹ ngồi đọc báo, tôi nhẹ nhàng đến bên cạnh, nắm lấy tay mẹ rồi nói:

-Con xin lỗi mẹ. Hôm qua con hư lắm.

Tình mẫu tử 03

Hôm nay con còn xin lỗi mẹ được, riêng mẹ thì muốn nói lời xin lỗi với bà nhưng đã quá trễ rồi.

Mẹ nhìn tôi và mỉm cười. Mẹ ra hiệu cho tôi ngồi cạnh rồi nói:

-Mẹ không buồn con đâu. Ngày xưa khi bằng tuổi con mẹ cũng thế. Mẹ cũng từng vùng vằng, hờn dỗi với bà ngoại. Những lần bà chỉ dạy, mẹ thường cho rằng bà xưa quá. Bây giờ khi nuôi dạy các con mẹ mới hiểu được bà. Thế đấy ! Khi hiểu thì mình không còn mẹ nữa. Hôm qua đến giờ, mẹ nhớ bà và thấy mình có lỗi với bà quá. Hôm nay con còn xin lỗi mẹ được, riêng mẹ thì muốn nói lời xin lỗi với bà nhưng đã quá trễ rồi. Thôi, con lo thay quần áo rồi chuẩn bị dọn bàn ăn cơm.

Nghe mẹ nói, tôi thấy nhẹ cả người, tôi muốn nhảy cẩng lên vì hạnh phúc. Thấy tôi vui vẻ, bé Hoa cất tiếng thì thầm nói:

-Chị Hai ơi ! Hôm qua chị đã làm gì mà bây giờ phải xin lỗi mẹ vậy? Em thấy mẹ có la mắng gì đâu. Mẹ chỉ khóc thầm thôi, mẹ nhớ bà ngoại đó. Lần trước thấy mẹ khóc, em hỏi thì mẹ nói rằng khóc vì nhớ bà.

Tôi vuốt tóc bé Hoa, cười cười:

-Bé phụ chị dọn cơm đi. Lớn lên em sẽ hiểu, hôm qua chị hư lắm, chị có lỗi với mẹ. Còn bây giờ thì đói bụng lắm rồi, nhanh tay lên.

Một chút suy tư

Bạn mến !

Điều tốt đẹp nhất mà tạo hóa đã dựng nên, đó là tình mẫu tử. Người ta chứng minh được rằng muôn loài có tiến hóa từ sơ khai cho đến hoàn thiện. Thế nhưng tình mẫu tử có từ bao giờ và phát triển ra sao thì chưa có công trình nghiên cứu nào làm rõ việc này.

Con mèo Mướp trong truyện là hung thần của lũ chuột, là kẻ điêu ngoa với con chó Ki, nhưng lại là một mèo mẹ hiền lành với đám con mới sinh. Bởi thế mà người xưa có câu: “Hùm dữ không nỡ ăn thịt con”.

Với con người, tình mẫu tử là điều thiêng liêng nhất. Người ta không thể trở nên tốt đẹp nếu sống bất hiếu với mẹ mình. Tình mẫu tử thiêng liêng đã gắn kết mẹ với con từ khi còn trong trứng nước. Mẹ đã cưu mang con chín tháng mười ngày, cho con bú bầu sữa ngọt của mình, chăm sóc con từ miếng ăn đến giấc ngủ, lo lắng cho con mãi mãi. Vì vậy, những lúc vô ý làm phiền lòng mẹ, bạn hãy mạnh dạn nói lời xin lỗi, lúc đó bạn sẽ thấy tâm hồn mình thật nhẹ nhõm và bình an.

Sưu tầm