Thầy chủ nhiệm

9:25 AM - 27/12/2014

Thầy chủ nhiệm luôn là người rất tâm lý, yêu nghề, tận tụy và hết lòng yêu thương, giúp đỡ các học sinh của mình trong học tập

Câu chuyện

Lớp của tôi dạo này bị nhiễm virus “xa”, chẳng phải là bệnh cúm hay bệnh nan y gì đâu nhưng cũng là bệnh lây nhiễm. Chẳng hiểu cái bệnh này có tự bao giờ, nó làm lớp mất đoàn kết, bạn bè nói xấu nhau loạn xị cả lên. Không phải chỉ có bọn con gái bảy nghề mà cả các đấng chưa có râu cũng rất ư là nhiều chuyện. Làm sao để cắt đứt cái căn bệnh quái ác kia, đó chính là chủ đề của tiết sinh hoạt lớp hôm nay.

Ngày xửa, ngày xưa, nghĩa là từ khi chưa mắc dịch bệnh “xa” này, lớp của tôi đứng đầu toàn trường về mọi mặt. Nào là lớp có sinh hoạt phong trào tốt nhất…Vậy mà giờ đây lớp tôi bị chia thành nhiều nhóm, mỗi nhóm có biệt hiệu riêng, có nội quy sinh hoạt riêng. Việc tạo nhóm rất ư là đơn giản, cứ việc gom góp vài đứa hợp nhãn với nhau là xong. Thế nhưng đã chia nhóm thì tất phải có đẳng cấp của “mém bờ” (member: hội viên), chẳng hạn: nhóm “bo đì” thì quy tụ dân mặc quần ôm sát thân (body: thân thể); nhóm “chảnh” thì chiêu mộ dân điêu ngoa về mọi mặt; nhóm “Hàn Quốc” bao gồm những đứa nghiền phim Hàn Quốc; nhóm “em ti vi” thì chuyên đề về nhạc ngoại, loại nhạc phải được giới thiệu ít nhất một lần ở chương trình MTV…

Mặc dù mỗi nhóm có một tiêu chí riêng thế nhưng ngoài vài câu chuyện chuyên đề vớ vẩn trong buổi họp nhóm, đa phần thời gian còn lại được dùng để nói xấu nhóm khác. Khi nói xấu người khác thì tất nhiên nhóm mình là tốt, vì thế nên rất sướng mồm và thấy mình không cao nhưng ai cũng phải ngước nhìn.

Cái bệnh nói xấu làm cho các nhóm tự phát trong lớp ngày càng xa nhau. Chính vì vậy mà thầy chủ nhiệm gọi đó là bệnh dịch “xa”. Đã nhiễm bệnh thì phải đi bác sĩ và cần có toa thuốc đặc trị, đó là mục đích họp lớp năm nay.

- Em hèm !

Thầy chủ nhiệm của tôi tằng hắng như thế trước khi có phát biểu quan trọng:

- Thời gian gần đây, học sinh lớp chúng ta tự phát chia thành nhiều nhóm nhỏ theo sở thích riêng. Điều này chẳng có gì sai cả, đó là điều tự nhiên trong xã hội. Tuy nhiên, nhóm nào cũng muốn quảng cáo cái riêng, cái nhất của mình qua việc hạ thấp các nhóm khác xuống là một điều rất tai hại. Trong quảng cáo, việc tối kỵ là không được nói tốt về sản phẩm của mình bằng cách chê các sản phẩm cùng loại. Trong tình cảm bạn bè cũng thế, các em không thể nói xấu người khác để làm cho mình “sáng giá” hơn. Vai trò của đoàn đội trong việc định hướng các sinh hoạt lớp cần phải xem lại, không được để những toan tính nhỏ nhặt của từng nhóm làm ảnh hưởng đến tinh thần tập thể của lớp.

Thầy dừng lại, đưa mắt quan sát từng bàn, từng nhóm, đứa nào cũng cúi đầu xem chừng đã thấm thía và biết lỗi. Nắm ngay lấy thời cơ, thầy chủ nhiệm tiếp tục công thần tốc kiểu chẻ tre của quân Tây Sơn:

- Các em nhìn xem, đây là cái gì?

Cả lớp như được giải tỏa khỏi không khí căng thẳng liền nhao nhao lên:

- Thưa thầy,đó là hình mặt mếu ạ.

- Đúng vậy. Đây là hình vẽ với một khuôn mặt đang mếu. Nếu tôi nói đây là khuôn mặt cười thì sẽ không ai đồng tình cả. Bởi vì với cách nhìn phiến diện, chúng ta chỉ nhìn thấy cái xấu nơi bạn bè, chứ mấy ai thấy được những điều tốt đẹp của người khác. Bây giờ các em hãy nhìn lại tờ giấy này lần nữa. Lớp trưởng, em có thấy gì lạ không?

Thầy chủ nhiệm 01

Nghe thầy nói xong, bây giờ nhìn thấy đứa nào cũng dễ thương hết.

Thầy xoay ngược tờ giấy lại, thằng Thanh lớp trưởng đứng phắt dậy:

- Thưa thầy, đó là khuôn mặt cười ạ.

Có lẽ thầy định “E, hèm!” nhưng lại thôi.

- Các em thấy đấy, cũng là hình vẽ này, nhưng khi nhìn ở mặt trái lại thì đó là khuôn mặt cười. Vậy khi nhìn xoi mói nhau, tại sao các em chỉ tìm mặt xấu mà chỉ trích? Sao không nhìn bạn tốt của bạn mà biểu dương, khen ngợi?

Nghe thầy giảng giải, chúng tôi dần dần sáng mắt ra. Bây giờ nhìn lại đám bạn xung quanh đứa nào cũng dễ thương, các ý nghĩ về nhóm riêng tự nhiên tan biến đi đâu mất.

Thầy chợt ngừng lại, mỉm cười và nói:

- Đã đến giờ ra về rồi, chúng ta hát với nhau một bài để giũ  bỏ tất cả những hiềm khích, những chuyện thị phi trước đây. Nào, hai, ba !

“An hem ta cùng mẹ cha, nhớ chuyện cũ trong tích xưa, khi thế gian còn mù mờ. Xưa khi xưa, mẹ đẻ ra trăm cái trứng, trăm đứa con…”

Cả lớp hát thật to và thật vui, có đứa thì giọng ồm oàm, đứa thì giọng nheo nhéo nhưng tất cả đều tươi rói vì sự đố kỵ đã qua đi.

Một chút suy tư

Bạn mến !

Tình bạn thật là đẹp. Có những lúc bão tố nổi lên nhưng rồi sau cơn mưa thì trở lại sáng. Việc chia nhóm theo sở thích trong lớp học là điều rất tự nhiên, tuy nhiên nếu không khéo thì sẽ sinh ra mất đoàn kết.

Thầy chủ nhiệm 02

Tình bạn là một món quà vô giá, không thể bán mà cũng không thể mua.

Thầy chủ nhiệm trong câu chuyện trên rất ư là tâm lý, đã phát hiện ra bệnh dịch “xa” trong lớp và đã tìm được biện pháp êm ái nhưng hiệu quả để gắn kết các nhóm lại thành một khối. Với sự phân tích có tình có lý, với sự gợi mở về tình bè bạn cùng lớp, thầy giáo chủ nhiệm đã giúp cả lớp thoát ra khỏi cách nhìn phiến diện để thấy được mặt tốt của bạn bè xung quanh. Phần kết thúc buổi sinh hoạt vui vẻ. Qua đó giúp các thành viên trong lớp xích lại gần nhau hơn. Cho dù giữa bạn bè cùng lớp có xích mích gì đi nữa cũng cần nhớ rằng: “Anh em ta cùng mẹ cha, nhớ chuyện cũ trong tích xưa, khi thế gian còn mù mờ,..”

 Sưu tầm