Tập lưu bút

7:46 AM - 20/12/2014

Cành hoa phượng khoe sắc nở rộ khắp sân trường hòa mình vào các cung bậc trầm bổng của tiếng ve là thời điểm báo hiệu giờ chia tay đã đến. Đó là lúc các bạn chuyền tay nhau viết lưu bút để lưu lại những ký ức đẹp nhất của tuổi học trò.

Câu chuyện

Buổi sáng hôm nay trời trong xanh đến lạ lùng, không khí nhẹ và trong lành quyện vào ánh nắng ban mai đùa giỡn với những nụ hoa phượng vừa mới nở. Cây phượng rụng gần hết lá, màu nâu của thân cây điểm lác đác vài chùm phượng đỏ rực trên bầu trời xanh như vài nét cọ nghịch ngợm của tự nhiên. Vừa đạp xe vừa mơ mộng, tôi đến trường tự lúc nào cũng không biết. Đã thi học kỳ 2 xong rồi, vì thế các nam thanh nữ tú cứ tà tà mà bước vào lớp, chẳng phải vội vàng làm gì.

Lúc xếp hàng vào lớp, bọn con gái cứ xầm xì gì đó xem chừng thú vị lắm. À, thì ra chúng đang bình bầu xem tập lưu bút nào “oách”nhất. Mùa hè sắp về, dân chúng lớp tôi đang lên kế hoạch viết lưu bút cuối năm vì chỉ còn hơn tuần nữa chúng tôi đã chia tay nhau, chia tay ngôi trường cấp 2 thân yêu này.

Cô văn vào lớp, tất cả đứng dậy chào một cách vui vẻ. Cô văn cũng là giáo viên chủ nhiệm và như thấu hiểu được nỗi lòng của chúng tôi, cô từ tốn nói: cô biết các em bây giờ đang nôn nao chờ đến ngày kết thúc năm học. Các em sắp bước vào kỳ thi chuyển cấp để rồi lớp chúng ta sẽ chia tay nhau.

Cô thấy các bạn Hoài Linh, Thúy Vy, Trần Nguyên đã mua những quyển lưu bút rất đẹp, nhưng hãy coi chừng vì sẽ làm các bạn khác mất thời gian. Các em tính xem, lớp chúng ta có 50 bạn, mỗi người phải viết cho 49 bạn. Vậy thời gian tiêu tốn không ít.

Cô giáo nói đến đây thì cả lớp lè lưỡi, lắc đầu. Viết mỗi trang lưu bút mất khoảng 1 giờ, như vậy mỗi người phải mất 49 giờ. Hay là thôi vậy, mà thôi sao được, lấy gì làm kỷ niệm về sau. Nếu đè nhau ra để ký vào áo trắng thì chỉ để cho vui chứ không nói hết ý mình được.

Tập lưu bút 02

Tập lưu bút chứa đựng biết bao cung bậc cảm xúc của tuổi học trò.

Thấy cả lớp đang rối trí, cô giáo liền gợi ý:

-Cô có một đề nghị như sau, mỗi người trong chúng ta (nghĩa là có cả cô) sẽ viết và trình bày 1 tờ lưu bút. Chúng ta ai cũng biết sử dụng máy tính cả, vậy mình sẽ quy định khổ giấy, font, size chữ. Riêng kiểu chữ tiêu đề thì chọn lựa thoải mái. Nội dung bài viết là tình cảm của mình dành cho tất cả bạn bè trong lớp, cho thầy cô mình yêu thích. Sau khi viết và in xong, mỗi người sẽ photocopy ra 50 tờ. Gía “phô” mỗi tờ là 150 đồng, do vậy chúng ta chỉ tốn 7500 đồng mà thôi. Cô cho hạn viết tờ lưu bút trong một tuần, sau đó chúng ta trao đổi với nhau. Vậy mỗi người sẽ có được 51 trang lưu bút. Bây giờ chỉ còn việc đóng bìa nữa là xong.

Cả lớp vỗ tay hoan hô ý kiến tuyệt vời đó. Vậy mà thằng Việt Hùng vẫn chưa hiểu gì cả, nó kéo áo đứa ngồi bàn trên đòi giải thích lại. Tuy nhiên không khí phấn chấn khởi xẹp xuống như một quả bóng xì hơi, viết lưu bút ra sao, dùng thể loại nào. Thế là cô chủ nhiệm lại giảng tóm lược lại các thể loại văn xuôi, thơ vần. Nói vậy thôi chứ, chúng tôi cũng không đến nỗi nào, cô nhắc qua một lần là nhớ ngay.

Một tuần trôi qua thật nhanh, không khí viết lưu bút vẫn cháy âm ỉ, đợi hôm nay sẽ bùng phát trở lại. Cả lớp vừa ổn định chỗ ngồi, cô giáo chủ nhiệm yêu cầu tất cả đặt xấp giấy lưu bút của mình lên bàn, ban cán sự lớp sẽ giúp việc “phân chia” các tờ lưu bút trong trật tự, không làm kinh động đến các lớp xung quanh.

Từng người một đọc trang lưu bút của mình cho cả lớp thưởng thức, đứa nào cũng cố đọc cho thật diễn cảm và lôi cuốn.

Nhỏ Niệm đọc “Trang kỷ niệm” của nó nghe mượt mà chi lạ:

-Ở góc sân trường, cây phượng lung linh với những chấm đỏ như làm đậm nét cho mùa hè. Thấm thoát mới đây đã qua bốn mùa hoa phượng nở. Ngày tựu trường năm lớp 6 ngày nào mình hăm hở bao nhiêu thì ngày bế giảng năm lớp 9 lại hụt hẫng bấy nhiêu. Tôi bỗng nhiên thèm được nghe lại tiếng giảng bài của thầy cô, tiếng cười đùa vui vẻ của bạn bè; thèm được lấy lại cảm giác buồn bã vì không thuộc bài và được cô cảm thông cho trả bài vào buổi sau; thèm nhận được niềm vui sướng khi thấy điểm 10 đỏ chói trên bài kiểm tra học kỳ; thèm…thèm nhiều lắm!!!

Thằng Văn đứng dậy hát bài “Phượng hồng” của nhạc sỹ Vũ Hoàng, vì nó chẳng viết gì trong trang lưu bút cả mà chỉ chép nguyên xi bài hát. Nó nhìn nhỏ Tiên ra vẻ đắm đuối rồi cất giọng sặc mùi karaoke:

-Những chiếc giỏ xe chở đầy hoa phượng, em chở mùa hè của tôi đi đâu ! Chùm phượng vĩ em cầm là tuổi tôi mười tám, thuở chẳng ai hay thầm lặng mối tình đầu…

Ăn gian dễ sợ, học sinh lớp chín thì mới mười lăm mà nó dám tự xưng “tuổi tôi mười tám”. Mà thôi, cuối năm học nên cả lớp đại xá cho nó, chẳng chấp chi cái tiểu tiết đó. Thằng Bảo lấy giọng đọc mục thư giãn của nó:

-E hèm ! Truyện cười thứ nhất tên “Ví dụ sống động”. Một hôm trong tiết công dân, cô  giáo nói: “Hôm nay chúng ta sẽ tìm hiểu về khái niệm nói dối. Vấn đề này cô đã viết trên tờ báo tường với nhan đề “Bàn về sự nói dối”. Bạn nào đã đọc rồi, xin giơ tay cho cô biết? Cô giáo vừa dứt lời thì một số bạn giơ thẳng tay lên. Cô mỉm cười: “Đây là ví dụ sống động về khái niệm nói dối vì cô chưa viết bài báo đó bao giờ! Các em hãy nhớ lấy bài học ngoại khóa bổ ích này.”

Tập lưu bút 01

Cả lớp đè nhau ra để ký tên lên áo trong buổi học cuối cùng.

Truyện cười thứ hai tên “Bình thơ”. Trong giờ học văn, thầy hỏi học sinh: “Vì sao trong bài Quê Hương, nhà thơ Giang Nam lại viết: -Thưở còn thơ ngày hai buổi đến trường?”. Một học sinh đứng dậy trả lời: “Thưa thầy, vì một buổi là chính quy, một buổi còn lại là tăng tiết ạ !”…

Thằng Trung lấy giọng đọc thơ con cóc:

Trên bục cao, cô đang chăm chú giảng

Tay ghi ghi, chép chép dáng dịu dàng

Nét chữ cô nắn nót thẳng một hàng

Hằn để lại trên bảng bao kiến thức

Vậy mà em, đã nỡ làm cô bực

Chẳng chịu học hành, chỉ thích chơi ngông

Nhìn lên cây chợt thấy cánh phượng hồng

Như thông báo rằng mùa hè đã đến

Mùa chia tay bạn và cô thân mến

Giờ nuối tiếc, mọi điều đã thành không

Mong tất cả có được tương lai hồng.

Nhỏ Linh Lan được mệnh danh là thầy cãi của lớp đứng dậy đọc lưu bút “Tình bạn” cứ như là đang thi hùng biện vậy:

-Tình bạn là một quan hệ gắn kết giữa những người cùng sở thích, cùng một lý tưởng. Đó là mối quan hệ mật thiết giữa người với người. Tình bạn giúp chúng ta có chỗ dựa tinh thần để vượt qua những khó khăn, là nơi chia sẻ tình cảm một cách chân thành nhất. Có được tình bạn là có được sự giúp đỡ vô tư, sự hợp tác vô vụ lợi, sự viện trợ không hoàn lại (những lúc khao nhau). Sự tôn trọng và hiểu biết lẫn nhau là điều không thể thiếu trong quan hệ bạn bè (câu này nhặt trên báo, mục quan hệ quốc tế). Tình bạn giúp ta luôn nghĩ đến người khác, hết mình vì người khác. Đã là bạn bè thì cần phải chú ý các điểm sau:

+Không được lừa dối nhau. Điều này tối kỵ vì thiếu niềm tin thì tình bạn không còn tồn tại.

+Không được ky bo lo cho riêng mình. Tính ích kỷ cũng làm bạn bè dễ xa nhau.

+Đừng bao giờ tranh cãi về những lĩnh vực bóng đa, thần tượng, chính trị và tôn giáo.

Tiếng chuông báo hiệu giờ học đã đến, cả lớp nháo nhào như ông vỡ tổ, chúng tôi đè nhau ra để ký tên lên áo. Tôi chợt nhìn lên bàn giáo viên thấy cô cười lặng lẽ, buồn buồn !!!

Một chút suy tư

Tập lưu bút 05

Lưu bút được xem là kỷ vật nhớ về những năm tháng tuổi học trò

Các bạn thân mến !

Tập lưu bút được xem như là kỷ vật để chúng ta nhớ về những năm tháng tuổi học trò mỗi khi nhìn thấy chúng. Khi nhìn thấy tập lưu bút, những ký ức tuổi học trò lại ùa về, lúc dữ dội lúc dịu êm trong lòng mỗi người chúng ta. Chắc hẳn rằng, ai trong mỗi chúng cũng đã ít nhất một lần, nói lời chia tay với tuổi học trò bằng vài trang giấy trắng phải không? Thế nhưng nếu ai cũng viết lưu bút cho cả lớp thì rất mất thời gian nên cô chủ nhiệm trong truyện yêu cầu mỗi người chỉ cần viết hai trang là cả lớp đều có tập lưu bút.

Bữa tiệc nào cũng phải tàn, cuộc vui nào cũng phải tan, tuổi học trò cũng không ngoại lệ. Thế là, khi chúng ta nghe thấy tiếng ve kêu râm ran hòa vào nhau thành bản hòa tấu tuyệt vời, cùng với cành hoa phượng nở đỏ rực khắp sân trường cũng là thời điểm báo hiệu giờ chia tay đã đến. Đâu đó, chúng ta lại bắt gặp nụ cười buồn buồn, tiếc nuối của thầy cô xen lẫn với niềm vui khi thấy học trò của mình đã trưởng thành. Công lao của thầy cô thật lớn lao nhưng luôn âm thầm, lặng lẽ để học trò mình tỏa sáng trong tương lai, khi cả lớp náo nhiệt ký tên kỷ niệm thì chỉ có một bạn chú ý đến tâm trạng của cô. Trong cuộc sống đời thường cũng thế, nhiều người khi thành công, hình như họ không còn nhớ đến công ơn của thầy cô mình thì phải. Có phải chăng là do họ quá vô tâm hay do họ đang tất bật, hối hả với nhịp sống hiện đại nơi phồn hoa đô thị, làm họ không còn nhớ đến những người lái đò đã giúp mình có được như ngày hôm nay. Vì vậy, cho dù cuộc sống của mỗi mình như thế nào đi chăng nữa thì chúng ta hãy biết ơn thầy cô giáo nhé, mặc dù những người lái đò đó chỉ mong đưa học trò của mình đến bến bờ kiến thức mà không trông chờ sự đền đáp.

Sưu tầm