Sự tha thứ

7:12 AM - 23/12/2014

Sự tha thứ là một món quà mà mỗi người nên tặng cho bản thân mình. Nó được xem như là vị thuốc duy nhất để cứu chữa những lỗi lầm đang làm bại hoại một con người.

Câu chuyện

Tại một làng quê nọ, người dân sống rất thanh thản. Ngoài những giờ làm công việc đồng áng  mệt nhọc họ thường họp mặt vui chơi qua những buổi hội chợ làng. Thế nhưng, cuộc sống văn minh từ đô thị lớn đang khuấy động sự yên tĩnh của làng quê. Các thanh niên trong làng đua nhau học đòi theo lối sống thành thị với những thói ăn chơi trác táng.

Trong một gia đình khá giả nhất làng, cậu con trai lớn đã bỏ nhà đi theo đám bạn bè xấu. Chúng mang theo tiền bạc và kéo nhau lên thành phố. Ở đó, chúng ăn chơi thâu đêm suốt sáng. Cứ tưởng như cuộc chơi của bọn trẻ sẽ chẳng bao giờ kết thúc. Vài tháng sau, số tiền đem theo đã cạn, chàng trai làng quê bị bạn bè bỏ rơi không thương tiếc. Bọn chúng còn phải đi săn lùng, lôi kéo những đứa con nhà giàu ở tỉnh xa. Khi đã đói và thấm mệt sau những cuộc vui chơi, chàng trai nhớ nhà da diết.

Chàng trai thử xin đi làm ở một công ty nào đó, nhưng chẳng ai nhận vì anh ta nào có nghề nghiệp chi đâu! Cuối cùng, chàng trai đành phải xin rửa chén cho một tiệm ăn để kiếm cơm ngày ba bữa. Đêm về phải ngủ ngoài vỉa hè, đói rét bắt đầu gậm nhấm thân thể của chàng trai. Ban đầu, anh ta cam tâm chịu đựng vì mọi sự khốn khó là do mình tạo ra. Thế nhưng, nỗi nhớ nhà và sự ân hận giày vò tâm hồn anh ta không nguôi. Những lúc muốn quay trở về nhà, chàng trai lại sợ cha mẹ không tha thứ cho mình. Mà tha thứ làm sao được, khi mình đã quá hư hỏng.

Tuy nhiên, sâu thẳm trong tâm hồn anh, dần dần hiện rõ hình ảnh một người cha nghiêm khắc nhưng nhân từ, hình ảnh một người mẹ yêu thương và bao dung. Những hình ảnh ấy đã lấn át nỗi sợ hãi trong anh, những hình ảnh đó báo cho anh biết rằng, cha mẹ sẵn sàng tha thứ cho một đứa con hư hỏng. Thế nhưng, liệu đó có phải là sự thật không, hay là do sự hoang tưởng của mình?

sự tha thứ

Cho dù cha mẹ có trách phạt như thế nào con cũng xin nhận, con chỉ mong được sự tha thứ của cha mẹ.

Sau nhiều đêm đắn đo, suy nghĩ, chàng trai quyết định viết thư về gia đình. Lá thư dài lắm, dài như sự hối hận ăn năn của anh ta. Trong thư có đoạn viết:

-Cha mẹ kính yêu ! Con là đứa bất hiếu, ngỗ nghịch, chẳng xem trọng lời cha mẹ dạy bảo. Con đã nghe theo lời bạn bè xấu để chọn con đường ăn chơi sa đọa. Bây giờ tất cả đã tan đi nhanh chóng như một làn khói. Con chẳng còn lại gì, có chăng là tấm thân gầy yếu, tâm hồn thương tật và lòng thống hối. Con đang sống rất khổ sở, nhưng việc đó rất đáng với những gì con đã gây ra. Chỉ có điều, càng ngày nỗi nhớ nhà càng da diết. Hình ảnh của cha mẹ và niềm hạnh phúc của gia đình đang vây bủa tâm hồn con. Tự biết mình chẳng xứng đáng, nhưng con cầu xin nơi cha mẹ sự tha thứ. Con đã vứt bỏ cảnh êm đềm của gia đình để đối lấy cảnh thác loạn và đau khổ như ngày hôm nay. Con rất ân hận và muốn quay về nhà. Cho dù cha mẹ có trách phạt như thế nào con cũng xin nhận, con chỉ mong được sự tha thứ của cha mẹ.

Sau vài bữa nữa, con lấy hết sự can đảm để quay về làng quê. Nếu cha mẹ tha thứ cho con, xin cột một dải vải trắng trên cành cây cổ thụ ở đầu làng, để khi xe lửa chạy gần đến làng con có thể thấy được dấu hiệu tha thứ. Nếu con không thấy dấu vải trắng thì con sẽ tiếp tục chờ đợi sự tha thứ của cha mẹ…

Vài ngày sau, chàng trai trẻ lên xe lửa quay về nhà. Anh ta chọn ghế ngồi cảnh cửa sổ để nhìn cảnh vật cho rõ. Càng gần đến làng, anh ta càng lo lắng. Anh cúi đầu thầm cầu khấn, mong sự tha thứ của cha mẹ. Khi ngẩng đầu lên, anh hết sức ngạc nhiên. Trên cây cổ thụ đầu làng chi chít những dải khăn trắng. Chúng phất phơ trước gió như chào đón đứa con ở xa về. Anh nhìn thấy thấp thoáng hình ảnh cha mẹ đang vẫy dải lụa trắng trên tay. Không thể kềm lòng được nữa, chàng trai òa lên khóc nức nở. Chàng hiểu ra rằng gia đình là nơi thân thương nhất mà không ai có thể thiếu được. Chàng chỉ xin cha mẹ cột một dải vải trắng để làm dấu hiệu của sự tha thứ, nhưng sự tha thứ của cha mẹ đã vượt quá tầm suy nghĩ của anh. Tấm khăn lụa trắng trên tay cha mẹ anh như một dấu hiệu của tình yêu thương vô bờ bến. Bây giờ anh đã hiểu, gia đình là chỗ dựa tốt nhất và an toàn nhất cho mọi người.

sự tha thứ 03

Gia đình luôn là chỗ dựa tốt nhất và an toàn nhất của mỗi người.

Một chút suy tư

Bạn mến!

Sự tha thứ của cha mẹ vượt ra ngoài suy nghĩ của người con. Chàng trai xin cha mẹ cho người treo một dải lụa trắng trên cây cổ thụ để làm dấu hiệu về sự tha thứ. Thế nhưng anh ta không hiểu rằng cha mẹ đã tha thứ từ lâu và hàng ngày mong mỏi con trai trở về. Vì thế, khi nhận được thư của con, cha mẹ đã cho người nhà treo mỗi một cành cây là một dãi lụa. Họ mong rằng con mình có thể nhìn thấy rõ sự tha thứ của cha mẹ từ đằng xa.

Giọt nước mắt của chàng trai không phải là sự hối hận mà là sự sung sướng. Anh ta không thể ngờ rằng, cha mẹ lại độ lượng đến thế. Hai người đã ra tận đầu làng để vẫy tay chào đón con trở về. Sự hạnh phúc xen lẫn với sự ăn năn vì đã không biết quý tình cảm gia đình đang xâm chiếm tâm hồn chàng trai trẻ…

Sưu tầm