Rạch tầng sinh môn – Nỗi lo lớn của sản phụ khi vượt cạn

7:57 PM - 13/05/2016

Ngoài đau đẻ, một nỗi lo lớn vô hình luôn hiện hữu trong tâm trí của các mẹ bầu khi vượt cạn, đó là rạch tầng sinh môn. Vậy thủ thuật rạch tầng sinh môn là gì và có phải nhất thiết sản phụ nào sinh theo phương pháp tự nhiên đều phải rạch tầng sinh môn không? Mời các mẹ theo dõi bài viết sau để biết rõ hơn thủ thuật rạch tầng sinh môn trong sản khoa.

Tầng sinh môn là gì?

Tầng sinh môn là phần mô giữa âm đạo và hậu môn, có chiều dài từ 3-5 cm. Tầng sinh môn có nhiệm vụ nâng đỡ các cơ quan trong tiểu khung (bàng quang, tử cung, âm đạo, trực tràng).

Khi sanh đẻ, tầng sinh môn phải giãn mỏng và mở ra để ngôi thai và các phần của thai thoát qua. Khi qua eo dưới, ngôi thai phải qua tầng sinh môn mới sổ được. Trong giai đoạn sổ thai, nếu tầng sinh môn không giãn tốt sẽ dễ bị rách và có thể tổn thướng đến nút thớ trung tâm đáy chậu.

Để tránh tổn thương này, trong lúc sanh các y bác sĩ thường chủ động cắt tầng sinh môn, nhất là với những người sanh con so do tầng sinh môn còn rắn chắc. Tầng sinh môn sẽ lành lại sau vài tuần. Tuy nhiên, nếu bị rách tự nhiên, thì thời gian phục hồi còn dài hơn rất nhiều.

Trong trường hợp tầng sinh môn bị nhão do sanh đẻ nhiều lần hay khi bị rách mà không được may phục hồi sẽ dễ bị sa sinh dục về sau.

Rạch tầng sinh môn - nỗi lo lớn khi vượt cạn 01

Thủ thuật này áp dụng cho những thai phụ sinh con lần đầu để hỗ trợ và thúc đẩy nhanh quá trình chuyển dạ khi xuất hiện các dấu hiệu sinh khó.

Thủ thuật rạch tầng sinh môn được tiến hành như thế nào?

Để việc sinh thường được diễn ra suôn sẻ hơn, các y bác sĩ thường tiến hành rạch tầng sinh môn. Thủ thuật này tuy không phải 100% nhưng phần lớn các bà mẹ khi sinh thường đều phải trải qua.

Quá trình rạch tầng sinh môn là một phẫu thuật cắt ở đáy chậu nhằm mục đích làm cho cửa âm đạo lớn hơn, phẫu thuật này được các y bác sĩ sản khoa thực hiện. Khi đầu thai nhi lấp ló ở âm đạo, cửa âm đạo mở tối đa, sản phụ được gây tê tại chỗ, chở đến khi cơn co thắt lên đến đỉnh cao, một đường cắt nhỏ sẽ được rạch từ đáy âm đạo và thường hơi chếch sang một bên. Có một vài trường hợp do trong lúc sanh không đủ thời gian để gây tê, bác sĩ cũng sẽ tiến hành rạch tầng sinh môn, lúc này, bạn sẽ không cảm thấy đau do các mô đã bị tê liệt tự nhiên do những cơn gò.

Sau khi em bé được sinh ra, bác sĩ phải khâu lại tầng sinh môn đã rạch trước đó bằng chỉ khâu. Thông thường, lớp niêm mạc và cơ được khâu bằng chỉ tự tiêu sau 3 tuần, còn lớp da được khâu bằng chỉ nilon (cắt chỉ sau 5-7 ngày). Việc làm này giúp tầng sinh môn được hồi phục nhanh hơn và thẩm mỹ hơn.

Rạch tầng sinh môn - Nỗi lo lớn của các sản phụ

Khi bị rạch tầng sinh môn, sản phụ không có cảm giác đau mấy mà chỉ có cảm giác nhói nhanh chóng khi tiến hành thủ thuật rạch tầng sinh môn.

Vì sao phải rạch tầng sinh môn.

Về thẩm mỹ: Trong quá trình rặn đẻ, nếu tầng sinh môn không đủ giãn để bé chui ra thì sẽ bị rách. Vết rách sẽ ngoằn ngoèo và rất xấu so với vết cắt can thiệp là 1 đường thẳng. Vết rách dù được khâu kỹ vẫn có thể để lại sẹo xấu, ảnh hưởng tới vấn đề thẩm mỹ và lần sinh sau có thể bị rách nứt ngay vết sẹo cũ.

Về sức khỏe: Vết rách có thể ảnh hưởng tới nút thớ trung tâm đáy chậu, làm tầng sinh môn bị nhão về sau. Khi đó, tầng sinh môn mất khả năng co hồi lại như bình thường, dẫn đến nguy cơ sa tử cung, âm đạo, trực tràng, bàng quang.

Thời điểm cắt là lúc sản phụ đang có cơn gò tử cung, tức là đang đau rặn, nên cái đau do vết cắt sẽ bị lấp đi cái đau của cơn gò. Thực chất, cắt tầng sinh môn là để bảo vệ cho sản phụ chứ không phải làm cho nữ hộ sinh hoặc bác sĩ đỡ đẻ dễ dàng thực hiện việc đỡ đẻ hơn như vài sản phụ lầm tưởng.

Chăm sóc vết khâu tầng sinh môn sau sinh đúng cách

- Vệ sinh sau khi sinh là việc làm vô cùng quan trọng nhằm giúp giảm nguy cơ nhiễm trùng. Tắm ít nhất hai lần và vệ sinh vùng kín ít nhất 3 lần/ngày, dùng nước muối pha loãng hay nước ấm để vệ sinh vùng kín hằng ngày. Sau khi rửa vùng kín, bạn có thể vỗ nhẹ vùng kín với một khăn mềm sạch hay khăn giấy dùng một lần. Lưu ý không để băng vệ sinh chà sát lên vết khâu và luôn thay băng thường xuyên.

- Khi vệ sinh, để tránh đau đớn, các chị em hạn chế không ngồi xổm mà ngồi lên bồn vệ sinh. Sau khi tiêu tiểu, cần vệ sinh âm đạo bằng nước sạch rồi lau khô nhẹ nhàng bằng khăn mềm từ phía trước ra phía sau. Có thể vừa tiểu tiện vừa xối nước bằng vòi hoa sen để tránh nước tiểu làm bẩn vết khâu.

- Thay băng vệ sinh thường xuyên, nên mặc đồ lót thoáng và sạch, quần lót sử dụng phải là quần lót dùng một lần hoặc quần lót bằng cotton.

- Cố gắng đi lại nhẹ nhàng. Lúc đầu, việc đi lại có thể khó khăn và đau đớn nhưng điều này giúp tăng lưu thông máu, giảm sưng và giúp vết thương mau lành..

- Nên tranh thủ nghĩ ngơi khi có thể, đứng trong thời gian dài, có thể dẫn đến tình trạng viêm, sưng, tăng cảm giác đau và khó chịu. Tương tự như thế, ngồi ở một vị trí có thể dẫn đến việc tắc nghẽn mạch máu trong khu vực âm đạo. Khi nằm, cố gắng nằm luân phiên mỗi bên và gác chân lên một cái gối.

- Để tránh bị táo bón, sản phụ cần uống nhiều nước mỗi ngày và có chế độ ăn uống giàu chất xơ, trái cây, rau và protein…nhằm giúp chữa lành các mô.

- Tránh quan hệ tình dục cho đến khi vết khâu liền sẹo, không còn cảm giác đau.

camnangchobe.vn