Ôi ! Cây giáng sinh

4:43 AM - 23/12/2014

Cây Giáng Sinh chỉ vì quá tự cao vào bản thân mình và không nghe lời mẹ của mình mà cuối cùng phải chịu kết cục bi thảm.

Câu chuyện

Ngày xưa, cụ Nguyễn Công Trứ có lúc đã thốt lên thành bài thơ ca ngợi cây thông. Cụ chán đời chẳng muốn làm người nữa mà xin “Ông xanh” cho được làm cây thông để reo giữa trời.

Ngồi buồn mà trách ông xanh

Khi vui muốn khóc, buồn tênh lại cười

Kiếp sau xin chớ làm người

Làm cây thông đứng giữa trời mà reo

Giữa trời vách đá cheo leo

Ai mà muốn rét thì trèo với thông.

O Tannenbaum (Ôi, cây thông) là một ca khúc truyền thống dân gian của Đức thường được hát vào mùa Giáng Sinh, nhưng nó không phải là bài hát trong nhà thờ như nhiều người lầm tưởng. Vào những ngày cuối năm giá lạnh trong mùa Giáng Sinh, người Đức có thói quen trang hoàng phòng khách nhà mình bằng cây thông với những trái châu nhỏ màu đỏ và vàng. Họ cho rằng màu xanh của cây thông tượng trưng cho sức sống mãnh liệt, màu đỏ và màu vàng của trái châu thay cho những trái táo nặng trĩu. Họ muốn thể hiện niềm hy vọng một năm mới được mùa, sung túc. Người Đức đã tạo ra tục lệ trang hoàng cây thông trong mùa Giáng Sinh. Mãi đến cách đây một thế kỷ, người Anh du nhập tục lệ đó và gọi là cây Giáng Sinh, sau đó tục lệ này lan ra khắp thế giới. Cũng từ lúc này bài hát O Christmas Tree đã trở thành quen thuộc với mọi người.

ôi ! cây giáng sinh 04

Vào mùa Giáng Sinh, người Đức có thói quen trang trí phòng khách nhà mình bằng cây thông với những trái châu nhỏ màu đỏ và vàng.

Tôi nói lên hai điểm chính để các bạn thấy rằng cây thông quan trọng biết bao. À, bạn chưa biết tôi là ai phải không? E hèm ! Xin tự giới thiệu với mọi người, tôi là cây thông con. Tôi những tưởng mình là cây thông mới lớn có ngọn xinh nhất trên đồi thông này. Hôm sinh nhật đầu tiên trong đời, biết bao nhiêu lời chúc tụng, ngợi khen làm thân tôi sung sướng và reo lên trong cơn gió lạnh. Tôi hạnh phúc khi chào đón mùa đông đầu tiên trên cao nguyên nổi tiếng này. Bạn đã từng đến thăm đồi thông hữu tình ở Đà Lạt chưa, nhà tôi trước kia ở đó.

ôi ! cây giáng sinh 03

Đồi thông Đà Lạt, nhà tôi trước kia.

Tôi dùng từ trước kia bởi vì hiện nay tôi sống chẳng ra gì, đó là một lỗi lầm lớn nhất trong đời. Chắc bạn muốn biết chuyện gì đã xảy ra với tôi phải không? Tôi kể ra đây để mong rằng đừng ai mắc phải sai lầm như mình, các bạn nhớ nhé!

Khi vừa đón mừng sinh nhật đầu đời xong, tôi rất tự hào về mã bề ngoài của mình và lúc nào cũng muốn phô bày cho mọi người chiêm ngưỡng. Trong thâm tâm tôi chẳng muốn ở mãi nơi đồi thông vắng vẻ này để rồi tôi sẽ già nua và xấu xí như những cây thông cụ kia. Tôi muốn tuổi trẻ của mình phải sống trong môi trường đầy ắp âm thanh và ánh đèn màu, có thể mới là đành điệu. Nghe những cây thông thường lén lên đồi thông chặt những cây thông lớn có dáng đẹp, họ đem về nhà trang trí đón mừng lễ Giáng Sinh và năm mới. Càng nghe kể, tôi càng thích thú lạ lùng, được con người chặt đem về nhà thì họ sẽ khoác cho mình những dây đèn thật đẹp, móc những trái châu trang trí xanh đỏ vàng lấp lánh trên từng cành, xếp những gói quà xinh xắn dưới chân…Ôi, thật là đáng yêu làm sao !

Thế rồi vào một buổi sáng tinh mơ, chiếc xe tải nhẹ chạy ào lên đồi thông. Hai người trên xe bước xuống ngó dáo dác như tìm kiếm cái gì đó. Những bác thông già rung mình reo lên từng hồi báo hiệu có nguy hiểm, những cây thông non khác rũ mình chừng như bị héo sắp chết đến nơi, như thế mới tránh được họa bị chặt ngang thân. Riêng tôi và vài cây non nữa chẳng biết sợ là gì nên càng vươn cành khoe mình đẹp. Mẹ tôi thấy vậy liền la đến lạc cả tiếng, thế nhưng tôi đã quyết chí ra đi khỏi đồi thông buồn tẻ này rồi. Việc gì đến cũng phải đến. Một số cây thông non trong đó có tôi bị chém một nhát đứt ngang thân nhựa rỉ ra như máu, thế là xong một đời cây thông !

Chúng tôi bị vứt chồng lên nhau ở thùng xe, chiếc xe chạy vội vàng như sợ kiểm lâm thấy được. Ôi, chúng tôi vừa bị xóc, vừa cọ quẹt vào nhau thật khó chịu và ngộp thở. Đến một góc phố, chúng tôi được trao cho một cửa hàng chuyên bán đồ lưu niệm và trang trí. Người chủ cửa hàng nhìn chúng tôi ý chừng hài lòng, ông ấy sai thợ đóng cho mỗi đứa một cái đế thật chắc chắn. Thế là chúng tôi có một cái chân mới, bây giờ chỉ còn chờ khách mua mang về nữa mà thôi.

Tôi buồn buồn nhìn phố xá đông đúc người qua lại. Sự náo nhiệt xung quanh không làm cho tôi quên được cái đói. Từ hôm bị chặt đến giờ, tôi đâu còn rễ dễ để cung cấp nhựa sống cho thân. Vì thế tôi cũng phải sống bằng nhựa dự trữ trong thân, rồi ngày nào đó…Eo ôi ! Tôi sẽ ra sao đây? Đang nghĩ lung tung thì một cô bé thật xinh bước vào cửa hàng với ông bố cao to.

- Bố ơi, cây thông này đẹp quá ! Mua đi bố !

Cô bé hấp háy mắt, vừa nói vừa chỉ bàn tay mũm mĩm vào tôi. Ông bố từ tốn nhìn so sánh tôi và các bạn rồi khẽ gật đầu.

- Ừ, nó đẹp thật, chẳng biết giá bao nhiêu?

Một cuộc mặc cả diễn ra nhanh chóng giữa người mua và kẻ bán. Tôi đã đặt lên yên sau của chiếc xe ôm và được đưa đến một ngôi biệt thự khá sang trọng.

Thật đáng hãnh diện, mọi người trong nhà chào đón tôi như một người khách quý. Họ đặt tôi ở giữa phòng khách để mọi người dễ chiêm ngưỡng. Cô chủ nhỏ xem ra thích tôi lắm, cứ lăng xăng sửa dáng cành cây làm tôi bị nhột không chịu được. Ông bố mang từ trong kho ra cả núi đồ trang trí, tất cả đều được gắn lên người của tôi. Đỉnh ngọn cây là một sao chổi to có đèn nhấp nháy đến tận đuôi, trên các cành cây là những sợi dây đèn bò loằng ngoằng như lũ rắn phát sáng, những trái trân châu vàng đỏ mòng như vỏ trứng đeo tòn ten khắp người tôi. Mới đầu tôi biết vui vui vì mọi thứ cứ quấn lấy mình, được một lúc thì tôi thấy chúng nặng nề và khó chịu biết chừng nào. Những thứ ấy làm người tôi nóng hơn, ngộp hơn, cơn đói nhựa cây càng hành hạ tôi nhiều hơn.

-A đẹp quá ! Bố xem con xếp mấy gói quà ở đây được không?

Tiếng khen ngợi của cô chủ nhỏ như tiếp thêm sức mạnh cho tôi. Sự chịu đựng của tôi phải kéo dài khá lâu bởi vì còn một tuần nữa mới đến ngày Giáng Sinh. Nghe đâu những ngày chờ Chúa đến gọi là mùa Vọng, ngày chủ nhật liền sau Giáng Sinh là lễ Gia Thất, rồi chào mừng năm mới, chủ nhật liền sau đó nữa là lễ Hiển Linh (còn gọi là lễ Ba Vua ). Hết lễ Hiển Linh thì mùa Giáng Sinh cũng chấm dứt. Khi được anh chàng lịch Công giáo treo tường giải thích như vậy, tôi dâm hoảng. Lúc đó tôi sẽ sống ra sao? Rồi thì một sớm một chiều tôi cũng phải trở về với cát bụi thôi !

Buổi chiều chuẩn bị đón mừng lễ Giáng Sinh, cô chủ nhỏ xăm xoi quanh tôi không rời một bước. Mọi sự đã hoàn chỉnh, đèn nhấp nháy quấn quanh tôi đến ngộp thở, trái châu và những thứ trang trí khác nhún nhảy trên cành làm tôi mỏi rừ khắp người, những gói quà to nhỏ chen nhau làm tôi tê dại cả chân.

Ôi ! cây giáng sinh

Các đồ trang trí như đèn, trái châu,..cùng với những gói quà to nhỏ chen nhau làm tôi khó chịu vô cùng.

Đêm Giáng Sinh đến thật vui vẻ, đèn màu nhấp nháy làm tôi trở nên rực rỡ, mọi người quay quần quanh tôi hát lời chúc tụng. Những ngày vui vẻ qua đi thật nhanh, ngày hãi hùng đã đến. Sau ngày lễ Hiển Linh, tôi bị tước hết những đặc quyền, đặc lợi. Người ta gỡ bỏ và cất những đồ trang trí quanh tôi. Bản thân tôi, cây Giáng Sinh được ca ngợi hôm nào bị quăng vào một góc nhà kho. Chung quanh tối om, mùi ẩm mốc xộc lên đến khó chịu, thế rồi tôi cũng quen dần. Một tiếng nói khô khốc và mệt mỏi cất lên:

-Này nhánh thông non kia ! Hết thời huy hoàng rồi phải không?

Theo tiếng nói, tôi nhìn thấy một cái chổi cùn xộc xệch. Tôi lịch sự lên tiếng:

-Dạ, chào bác. Bác ở đây lâu chưa?

Cây chổi chẳng buồn nhìn tôi đáp:

- Ở đây chẳng cần đến thời gian, mọi vật chỉ chờ đến lúc bọn mối đục khoét mà thôi. Riêng thông non sẽ tàn tạ rất nhanh, lúc nhựa cây hết cũng là lúc cậu lìa đời đấy.

Hiểu rồi ! Tôi thấy mình ngày càng đuối sức, những chiếc lá kim từ từ rơi xuống đất. Bây giờ tôi chợt nhớ lại lời của mẹ dặn dò, tiếng khuyên bảo của những bác thông già mà hối hận. Trời ơi ! Sự hối hận quá muộn màng, từ lúc nhát búa chém  đứt thân tôi, tách rời tôi khỏi vùng đất đầy sức sống của đồi thông, chia lìa tôi với gia đình thì sự chết đã bắt đầu gặm nhấm trong tôi.

Tôi muốn hét to lên: Mẹ ơi ! Các bác thông ơi ! Các bạn thân thiết của tôi ơi !

Nhưng tôi không còn đủ sức thều thào, mà trong căn nhà kho hôi hám này chẳng lấy đâu ra gió để giúp tôi reo lên. Nhớ khung cảnh khoáng đạt, những lúc trời lộng gió mang lời ca của tôi lên cao vút…Trong những phút cuối đời, tôi cố hết sức kể lại cho các bạn trẻ câu chuyện đời mình, mong đừng ai giống tôi cả, hãy tin và nghe theo lời dạy bảo của cha mẹ và thầy cô. Sự vâng lời bao giờ cũng gây khó khăn trước mắt nhưng nó sẽ giúp các bạn có một tương lai tốt đẹp.

Một chút suy tư

Bạn mến !

Câu chuyện của cây thông non quá buồn, kết thúc thật bi thảm !

Ngày nay, người ta đã tạo ra những cây thông giả rất đẹp và giống như thông thật, chỉ khác là không có mùi thơm của nhựa thông. Thế cũng tốt lắm rồi, nhờ đó mà những đồi thông bớt bị tàn phá. Chỉ để trang hoàng nhà cửa trong mùa Giáng Sinh, người ta lại nỡ chặt cây thông mà thiên nhiên phải mất biết bao công sức và thời gian để tạo nên.Đó không phải là trò giải trí nữa là một tội lớn đối với thiên nhiên. Chúa đến đem bình an cho muôn loài, chẳng lẽ cây thông vì vậy lại chịu cảnh tàn phá hay sao?

Khiêm tốn, vâng lời là những đức tính rất cần thiết đối với thanh thiếu niên. Kinh nghiệm sống của chúng ta chưa đủ, vì thế có những điều mình cho rằng hay nhưng nào biết được hậu quả của nó. Chẳng hạn, khi bạn xấu rủ rê hút điếu thuốc để ra dáng người lớn, để làm anh hùng…từ điếu thuốc đầu tiên sẽ dẫn người u muội đến những bao thuốc này. Rồi thì tiền mất, tật mang, những căn bệnh về đường hô hấp sẽ kéo ập đến, khả năng bị ung thư của người hút thuốc rất cao. Lúc ây có hối hận thì quá muộn rồi. Còn nhiều, nhiều ví dụ khác nữa, phải không các bạn?

Sưu tầm