Nguồn gốc của ngày lễ Giáng sinh

9:13 PM - 22/12/2015

Đến hẹn lại lên, một mùa Giáng sinh ấm áp nữa lại về. Lễ Giáng sinh là một ngày lễ kỷ niệm Chúa Giêsu sinh ra đời của phần lớn người Kitô giáo.

Ngày lễ thường được cử hành chính thức vào ngày 25 tháng 12 nhưng thường được mừng từ tối ngày 24 tháng 12. Vì theo lịch Do Thái, thời điểm tính bắt đầu một ngày là lúc hoàng hôn chứ không phải nửa đêm. Lễ đêm 24 tháng 12 gọi là “lễ vọng” – thu hút rất nhiều người tham dự. Lễ ngày 25 tháng 12 được gọi là “lễ chính ngày”.

Theo lịch phụng vụ Công giáo thì trước lễ Giáng sinh  là 4 tuần Mùa Vọng và sau lễ Giáng sinh là Mùa Giáng sinh (12 ngày mùa Giáng sinh).

Nguồn gốc của Lễ Giáng sinh

Lễ Giáng sinh còn gọi là lễ Thiên Chúa giáng sinh, Nô-el hay Nô-en – ngày lễ quốc tế kỷ niệm ngày Chúa Giê su sinh ra đời của phần lớn người Cơ Đốc giáo. Họ tin là Giê-su được sinh tại Bethlehem thuộc tỉnh Judea của Đế quốc La Mã giữa năm 6 TCN và năm 6.

Thời kỳ Giáo hội cơ đốc sơ khai (2, 3 thế kỷ đầu công nguyên), lễ này được mừng chung với lễ Hiển linh. Năm 200, thánh Clementê Alexandria (150 -215) đã nói đến một lễ hết sức đặc biệt được cử hành vào ngày 20 tháng 5, còn Hội thánh La tinh thì mừng kính lễ ấy vào ngày 25 tháng 12.

Theo một nguồn khác thì tín hữu cơ đốc sơ khai không ăn mừng lễ sinh nhật vì họ cho rằng ăn mừng sinh nhật là làm theo thói quen của dân ngoại đạo thờ thần tượng. Do đó, trong suốt 3 thế kỷ đầu, họ không ăn mừng lễ giáng sinh Đức Jesus. Đến thể kỷ IV, những người Cơ đốc mới bắt đầu muốn ăn mừng Lễ giáng sinh của Đức Jesus mỗi năm một lần nhưng lại sợ bị chính quyền La Mã phát hiện và bắt bớ. Vì lúc đó, cơ đốc giáo vẫn chưa được công nhận là một tôn giáo hợp pháp.

Vào ngày 25 tháng 12 hàng năm, người La Mã ăn mừng “Thần Mặt trời”(Feast of The SolInvictus). Nhân cơ hội này, những người cơ đốc cũng tổ chức ăn mừng ngày Đức Giesu giáng sinh vào đem ánh sáng và sự sống đến cho nhân loại cùng một ngày với ngày lễ “Thần Mặt trời” của người La Mã. Nhờ vậy mà chính quyền đã không phát hiện các tín hữu cơ đốc tổ chức ăn mừng lễ giáng sinh của Đức Giêsu.

Đến năm 312, Hoàng đế La Mã Constantine đã hủy bỏ ngày lễ ăn mừng “Thần Mặt trời” và thay vào đó là ngày ăn mừng sinh nhật của Đức Jesus. Đến năm 354, Giáo hoàng Liberius công bố ngày 25 tháng 12 là ngày chính thức để cử hành lễ Giáng sinh của Đức Jesus

Ý nghĩa lễ Giáng sinh

Ngoài ý nghĩa theo đạo Thiên Chúa, Noel là một ngày lễ gia đình, một ngày đặc quyền để tụ tập quay quần mọi người, mọi thế hệ trong gia đình để tạo những kỷ niệm chung và duy trì tình cảm giữa mọi người trong gia đình.

Vào ngày này, mọi người hay chia sẻ với nhau một bữa ăn chung, một đêm không ngủ, nghe thuật lại một câu chuyện, quây quần bên cạnh cây sa pin Noel,..Noel còn mang một thông điệp của hòa bình: “Vinh danh Thượng Đế trên cao – Bình an cho người dưới thế”. Đây cũng là ngày người ta chia sẻ với những ai bị bỏ rơi, bị cô đơn, bệnh hoạn, già yếu…

Nguồn gốc của ngày lễ Giáng sinh 04

Lễ Giáng sinh là một ngày lễ kỷ niệm Chúa Giêsu sinh ra đời

Ý nghĩa các biểu tượng Giáng sinh

Vòng lá mùa Vọng

Vòng lá mùa Vọng là vòng tròn kết bằng cành lá xanh thường đặt trên bàn hay treo lên cao để mọi người trong thấy, trong 4 tuần Mùa Vọng. Trên vòng lá đặt 4 cây nến bao gồm ba cây màu tím – màu của Mùa Vọng, cây thứ 4 là màu hồng – màu của Chúa Nhật thứ Ba mùa Vọng. Hoặc là 4 cây nến đỏ, cứ mỗi tuần mùa Vọng đốt 1 cây nến. Vòng lá có hình tròn nói lên tích cách sự sống vĩnh hằng và tình yêu thương vô tận của Thiên Chúa. Màu xanh lá nói lên hy vọng rằng Đấng Cứu Thế sẽ đến cứu con người.

Hang đá và máng cỏ

Hang đá và máng cỏ trong lễ Giáng sinh là do truyền thuyết Chúa sinh ra đời trong một hang đá nhỏ, nơi máng cỏ của các mục đồng chăn chiên tại thành Bethelem.

Thông thường, vào mùa Giáng sinh, một máng cỏ được đặt trong hang đá (gỗ) được dựng lên trong nhà hay ngoài trời với tượng chúa Giêsu, Mẹ Maria, thánh cá Thánh Giuse (Joseph), xung quanh là các thiên sứ, mục đồng cùng các gia súc như bò, lừa để kể lại sự tích Chúa ra đời trong máng cỏ. Bên trên thường có gắn một ngôi sao – dẫn đường cho các nhà chiêm tinh đến diện kiến Chúa Giáng sinh.

Cây Giáng sinh

Cây Giáng Sinh là cây xanh thường là cây thông được trang hoàng để trình bày trong dịp lễ Giáng Sinh theo phong tục của người Kitô giáo.

Nguồn gốc của ngày lễ giáng sinh 02

Cây Giáng Sinh thường là cây thông được trang hoàng để trình bày trong dịp lễ Giáng Sinh .

Ngôi sao Giáng Sinh

Ngôi sao 5 cánh thường xuất hiện  rực rỡ đủ màu sắc trong mùa Giáng sinh. Ngôi sao trở thành biểu tượng ý nghĩa trong mùa Giáng sinh và được treo chỗ sang trọng nhất ở các giáo đường, cơ sở tôn giáo trong đem Giáng sinh để nhớ đến việc 3 vị vua tìm theo sự chỉ dẫn đường của ánh sáng để đến nơi chúa ra đời để quỳ trước mặt Chúa, dâng lên Chúa các vật phẩm trầm hương, vàng bạc châu báu. Ngôi sao còn tượng trưng cho phép lạ của Thượng đế.

Chiếc gậy kẹo

Chiếc gậy kẹo – biểu tượng thể hiện tình yêu và sự hi sinh của Chúa Giêsu. Màu trắng biểu tượng cho sự trong trắng và vô tội của chúa Giêsu. Ba sọc nhỏ tượng trưng cho những đau đớn mà Ðức Chúa đã phải chịu trước khi ngài chết trên cây thập ác. Ba sọc đó còn biểu hiện ba ngôi thiêng liêng của Chúa (sự hợp nhất của Cha, Con và Thánh thần). Một sọc đậm để tượng trưng cho máu mà Chúa đã đổ cho loài người. Khi nhìn vào cái móc của cây gậy, ta thấy nó giống hệt cây gậy của người chăn cừu vì chúa Giê su chính là người chăn dắt con người. Nếu bạn lật ngược cây gậy, nó sẽ trở thành chữ J tượng trưng cho chữ cái đầu tiên của tên chúa Giê su (Jesus).

Nguồn gốc của ngày lễ giáng sinh 03

Chiếc gậy kẹo – biểu tượng thể hiện tình yêu và sự hi sinh của Chúa Giêsu.

Chuông Thánh Đường

Trong vài nền văn hóa Á Châu, tiếng chuông được dùng báo hiệu cho quần chúng biết một biến cố hoan hỉ hay một sự kiện buồn não vừa xảy đến. Sau khi Chúa hài đồng giáng sinh, tục lệ này được truyền đến cho những quốc gia Tây phương để rung lên chào mừng Chúa Cứu thế xuống trần. Tại đất nước Tây Ban Nha, các chuông nhà thờ ngân vang vào lúc nửa đêm báo hiệu Chúa ra đời.

Sưu tầm