Nghe lời mẹ dặn

9:05 AM - 27/02/2015

Ai trong chúng ta cũng đã từng ôm ấp những lời dạy bảo của cha mẹ. Có những lời dạy mình luôn nhớ để sống cho ra người tốt.

Câu chuyện

Có một nhà văn tâm sự:

“Thưở nhỏ, nhà tôi nghèo lắm. Cha tôi mất sớm nên mọi sự đều trông nhờ vào mẹ. Mẹ tôi là người dân quê nên chỉ biết trồng dâu nuôi tằm rồi dệt thành vải. Mẹ đem vải ra chở bán lấy tiền lo cho tôi ăn học. Tôi không thể nào quên được hình ảnh người mẹ trẻ gánh một bên thúng là con, một bên thúng là vải đem ra chợ bán. Khi đến trường, tôi nhảy phóc xuống đất, chào mẹ và ù té chạy vào lớp học.Lúc tôi đang ngồi học thì mẹ tôi bươn chải ngoài chợ. Mẹ tôi hiền và dệt vải khéo lắm nên hàng bán bao giờ cũng mau hết. Xong việc mẹ tôi lại phụ người bạn bán hàng ăn. Lúc nào cũng có việc, mẹ tôi chẳng ngưng tay bao giờ.

Nghe lời mẹ dặn 01

Cho đến bây giờ, tôi không thể nào quên được hình ảnh người mẹ trẻ gánh một bên thúng là con, một bên thúng là vải đem ra chợ bán.

Giờ ra về, mẹ chờ tôi ở cổng trường tự bao giờ. Trên tay lúc nào cũng có quà bánh mà tôi thích. Mà trẻ con nhà quê thì sở thích cũng đơn giản. Một cái bánh cam, một cái bánh ít, hay con tò he bằng đất đã là món quà quý lắm rồi. Tôi nhảy chân sáo lại bên mẹ và tíu tít khoe đủ thứ. Mẹ cười, ậm ừ rồi hôn lên tóc tôi.

Tuổi thơ tôi lớn lên bên mẹ. Tôi thương mẹ lắm, vì thế chẳng bao giờ dám làm mẹ buồn cả. Tôi lờ mờ hiểu rằng mình là người đàn ông duy nhất trong gia đình. Do vậy tôi phải biết nghe lời và chăm sóc mẹ. Thế nhưng không phải lúc nào tôi cũng suy nghĩ được như thế. Có một lần, vì mải chơi, tôi sợ mẹ buồn nên tìm cách nói dối. Lời nói dối của trẻ con bao giờ cũng ngu ngơ. Tôi ngờ ngợ có lẽ mẹ đã biết kiểu giấu đầu lòi đuôi của mình.

Qua ngày hôm sau tôi lo sợ và chắc rằng mình sẽ bị ăn đòn vì tội dối trá. Thế nhưng mẹ tôi chẳng hề la mắng gì cả. Mẹ ôm tôi vào lòng, vuốt tóc tôi, ngẫm nghĩ một lát và nói:

- Con ơi ! Con có nhớ cha không?

Tôi hơi ngỡ ngàng nhưng nhanh nhảu trả lời:

- Con nhớ lắm mẹ ạ. Nhiều lúc thấy cha của bạn mà con khóc thầm vì nhớ đến cha.

Mẹ tôi buồn buồn và nói tiếp:

- Con nhớ lúc hấp hối cha đã dặn gì không? Cha đã dặn con phải sống dũng cảm, suốt đời phải là người chân thật, không được dối trá.

Nghe lời mẹ dặn 02

Cha đã dặn con phải sống dũng cảm, suốt đời phải là người chân thật, không được dối trá.

- Mẹ ơi, Người chân thật có nghĩa là gì hả mẹ? Tại sao họ không được nói dối?

Mẹ tôi hôn lên tóc tôi và nói:

- Con ơi! Người chân thật khi buồn muốn khóc là khóc, khi vui muốn cười là cười, yêu ai thì cứ bảo là yêu, ghét ai thì cứ bảo là ghét. Cho dù ai có dụ dỗ hay dọa nạt cũng không nói vui thành buồn, không nói ghét thành yêu. Cho dù phải nguy hiểm đến tính mạng cũng không đổi trắng hay đen.

- Thưa mẹ, con đã hiểu. Con xin lỗi mẹ vì hôm qua con đã là đứa nói dối. Con đã ham chơi với bạn, không lo học lại còn nói dối mẹ. Con sẽ không làm cho mẹ buồn nữa, con hứa luôn nghe lời cha dạy.

Từ đó khi có ai hỏi tôi:

- Con thương ai nhất?

Nhớ lời cha dạy, tôi trả lời:

- Em thương mẹ và những người chân thật nhất.

Có người không tin, lắc đầu cho rằng tôi là một con vẹt nhỏ. Chỉ biết nói lên những điều mà mình chẳng hiểu gì cả. Tuy nhiên những lời cha mẹ dạy bảo đã in sâu vào tâm trí tôi rồi. Đó là phương châm sống cho cả cuộc đời tôi sau này.

Một chút suy tư

Bạn mến!

Ai trong chúng ta cũng đã từng ôm ấp những lời dạy bảo của cha mẹ. Có những lời dạy mình luôn nhớ để sống cho ra người tốt. Có những lời dạy bảo chúng ta lãng quên trong thoáng chốc, nhưng rồi nó cũng trỗi dậy và dẫn dắt chúng ta bước đi.

Khi xem một đoạn phim buồn, bạn xúc động muốn khóc thì hãy cứ để nước mắt mình trào ra. Đó là những giọt nước mắt cảm thông với những cảnh khổ, chẳng có gì xấu để che giấu.

Khi có chuyện vui bạn thích thú thì cứ cười cho thỏa thích. Đó là những giây phút hạnh phúc hiếm hoi trong cuộc sống. Nếu bối cảnh chung quanh phù hợp thì cứ biểu lộ niềm vui của mình.

Không sống dối trá. Thoạt mới nghe qua bạn thấy rất dễ thực hiện. Thế nhưng nếu không luyện tập thường xuyên để thành thói quen thì bạn sẽ thấy ngượng ngùng khi nói thật. Ai cũng từng ao ước là người tốt. Nhưng nếu không nhắc nhở mình từng ngày thì chúng ta sẽ chóng quên. Sống chân thật đồng nghĩa bạn là người dũng cảm, thắng được nỗi sợ trong con người của mình. Bạn có đồng ý như vậy không?

Sưu tầm