Một món quà

3:27 AM - 25/12/2014

Cha là người luôn chu toàn bổn phận, luôn ngọt ngào, nồng ấm bên cạnh cuộc đời con.. Vì cuộc sống ấm no và tinh thần vật chất của các con, cha hy sinh nào có ngại khổ gì gian nan, cha bươn chải, tảo tần, thức khuya dậy sớm tìm kế mưu sinh để lo cho con cái của mình.

Câu chuyện

Đó là một câu chuyện thật cảm động. Trên đất nước Brazil rộng lớn, tại một làng nhỏ có người nông dân tên là Donningos. Vợ ông mất sớm nên tất cả tình thương yêu đều dồn cho cậu con trai, thật hạnh phúc khi có một đứa con khôi ngô và ngoan ngoãn.

Hôm nay là ngày sinh nhật thứ tám của con trai, ông dự định ra chợ bán con bò, mua một ít hàng hóa và một món quà sinh nhật cho con. Ông hỏi con:

- Này con trai, muốn ba mua tặng cho con món quà sinh nhật như thế nào?

Chẳng cần suy nghĩ, cậu bé đáp:

- Con ao ước từ lâu được nuôi hai con chim. Hôm trước con tìm thấy trong nhà kho có một chiếc lồng chim rất đẹp. Xin ba mua cho con cặp chim có cái mỏ xinh xinh và biết hót, con sẽ được nghe nó hót cả ngày.

Người nông dân nở nụ cười hài lòng:

- Được rồi, con yên tâm. Nếu ở chợ không có bán chim thì trên đường về ba sẽ bắt hai con chim non trên ngọn cây cao ở ngoài đồng. Hôm qua, ba thấy chúng kêu tíu tít cả ngày.

Một món quà 03

Này con trai, muốn ba mua tặng cho con món quà sinh nhật như thế nào?

Bác nông dân Donningos vui vẻ dắt bò ra chợ. Buổi chợ thật náo nhiệt và vui vẻ. Việc bán bò của bác cũng diễn ra tốt đẹp. Người mua và người bán đều quen nhau cả vì thế họ định giá rất nhanh. Bác mua đầy đủ các thứ cần dùng nhưng không tìm thấy hàng nào bán chim cả.

Trên đường về, ngang qua cánh đồng. bác Donningos dừng lịa dưới gốc cây to. Bác ngẩng đầu lên, cầm cây khua vào lùm cây trên cao, tiếng chim non kêu “chíp, chip”. Đây rồi, bây giờ chỉ việc trèo lên cây để bắt hai con chim non. Nghĩ sao làm vậy, bác Donningos tìm chỗ thuận tiện và trèo nhanh lên nhánh cây cao. Ồ ! Con chim mẹ làm tổ trong hốc cây chứ không phải ngoài cành cây.

Bác luồn tay vào trong tổ để tìm chim non. Bỗng bác thấy đau nhói ở bàn tay. Rút tay ra, nhìn kỹ thì ra là vết rắn cắn. Một con rắn độc từ trong tổ nhanh nhẹn bò ra và ngóc cái đầu tam giác lên tiếp tục tấn công. Nhìn thấy nó bác biết ngay đó là “uturu des sétao”, loài rắn độc nổi tiếng. Chưa ai sống được khi bị nó cắn. Với phản xạ tự nhiên, bác rút con dao đi rừng dắt sau lưng và chém mạnh về phía con rắn. Nhát chém làm đầu con rắn văng ra xa. Bàn tay bị rắn cắn liền sưng tấy lên. Một ý nghĩ lóe lên:

- Mình không thể chết được, con trai mình sẽ sống mồ côi.

Bác Donningos lấy khăn tay cột chặt cổ tay và kê bàn tay bị rắn cắn lên cành cây to. Bác dùng hết sức mạnh chém xuống bàn tay bị thương vài nhát cho nó đứt lìa ra. Có như vậy mới tránh được cái chết. Bác nhanh chóng thò tay còn lại vào tổ chim để bắt hai chú chim non. Bỏ chim vào túi quần, bác tụt xuống và nhanh chân chạy về nhà…

Một món quà 05

Đôi chim non, quà sinh nhật của cậu bé.

Một chút suy tư

Bạn mến !

Có thể bạn không tin câu chuyện trên là có thực, thế nhưng tình yêu thương của cha dành cho con cái luôn là sự thật. Tình thương của bác nông dân Donningos dành cho con thật thiêng liêng. Từ tình yêu ấy bác đã chăm sóc và bảo vệ con. Bác đã giữ lời hứa với con, kiếm đôi chim non làm quà sinh nhật.

Khi phải trả giá cho món quà bằng vết rắn cắn, bác nhủ thầm: “ Mình không thể chết được, con trai mình sẽ sống mồ côi”. Với tình yêu thương con vô bờ, bác nông dân đã quyết định chặt bỏ bàn tay nhiễm độc. Thật là “Cá chuối đắm đuối vì con”. Người cha yêu thương con đã dành những sự tốt đẹp nhất cho con và luôn bảo vệ con khi cần thiết.

Cho dù con mình có xinh đẹp hay xấu xí, khỏe mạnh hay bệnh tật thì người cha cũng luôn yêu quý, bởi vì: “ Con vua tốt vua dấu. Con tôi xấu tôi yêu.”

Bác Donningos từ bỏ bàn tay mình nhưng không từ bỏ việc bắt hai con chim non cho con. Lời hứa của người cha là thế. Khi biết việc con xin là hợp lý và trong khả năng của mình, người cha luôn sẵn lòng làm bằng được để giữ lời hứa với con cái.

Tình cha luôn trầm lặng và có vẻ khô khan, tuy nhiên, đằng sau lớp vỏ đó là cả một cánh đồng yêu thương vô tận. Thế nhưng người ta thường nói: “ Có nuôi con mới biết lòng cha mẹ”. Những người đang làm cha sẽ hiểu và thương cha mình nhiều hơn. Nhưng nếu bạn đợi đến lúc ấy mới hiểu được cha mình thì có trễ quá không? Tại sao ngay hôm nay chúng ta không ngoan ngoãn hơn, sống tốt hơn, lo giúp đỡ cha mẹ qua những việc làm thường ngày. Bạn đừng nghĩ rằng việc quét nhà, rửa chén, phơi quần áo, gấp quần áo, rót nước mời cha mẹ, chuẩn bị tăm và khăn mặt cho cha mẹ sau bữa ăn là những chuyện nhỏ nhặt. Nếu bạn tự làm những chuyện nhỏ nhặt đó với tấm lòng hiếu thảo thì niềm vui mà cha mẹ bạn nhận được thật lớn lao. Nếu còn nghi ngờ thì hãy thử xem, bạn sẽ làm cho cha mẹ mình trở thành người hạnh phúc nhất.

Sưu tầm