Chiếc xe đạp

7:55 AM - 31/12/2014

Đối với nhiều người, chiếc xe đạp chỉ đơn thuần chỉ là dụng cụ để di chuyển. Nhưng cũng có một số người, nó chính là thứ mà họ từng ao ước có được và xem nó như là cả một gia tài của mình,..

Câu chuyện

Ngày hai chị em ra tòa dự buổi xử án ly dị của ba mẹ là ngày xấu nhất đời của chúng tôi. Xấu đây là chị em tôi không còn một gia đình trọn vẹn, nhưng lại may cho mẹ tôi, không phải gánh chịu những trận đấm đá như “đòn thù” nữa.

Ba càng ngày càng ghét mẹ và hai chị em tôi. Như đã trút nỗi bực dọc, ba thường kiếm cớ tát tai, đấm đá mẹ huỳnh huỵnh.

Mẹ tôi phải vừa làm, vừa lo việc nhà, đầu tắt mặt tối, cực lắm ! Mỗi ngày, tiếng chuông báo giờ ra về vừa dứt, mẹ tôi vội vã lấy xe ra khỏi công ty, chạy ngay ra chợ mua thứ gì đó về lo cơm nước buổi chiều. Đường sá bây giờ tệ lắm, người ta đào đường, dựng “lô cốt” khắp nơi. Hậu quả là kẹt xe hàng giờ. Những lúc như thế, mẹ tôi đứng chịu trận trong đám xe kẹt mà khóc thầm. Về nhà trễ, đó là cái cớ để ba tôi mắng chửi và đánh đập mẹ tôi. Nhiều lần, tổ trưởng, hội phụ nữ, thậm chí đến công an lại góp ý, nhắc nhở ba tôi nhưng chẳng có kết quả gì. Mỗi lần như thế, khi các vị ấy ra về, mẹ tôi lại bị mắng chửi và đánh đập nhiều hơn nữa. Mỗi lần ba đánh mẹ, chị em tôi lại ôm nhau khóc. Lỗi chỉ vì chúng tôi là con gái. Bên nội chỉ thích có cháu trai để nối dõi tông đường. Ban đầu, ba thương mẹ nên bỏ ngoài tai tất cả những lời đàm tiếu. Nhưng lâu dần, ba cũng bị nhiễm tư tưởng trọng nam khinh nữ của bên nội để rồi ghét cả chị em tôi, cho chúng tôi là “thứ vịt trời”, “đồ nữ nhân ngoại tộc”, rồi thì “Nhất nam viết hữu, thập nữ viết vô”.

Chiếc xe đạp 04

Càng ngày, cha đánh và chửi mẹ nhiều hơn.

Cho đến một hôm, ba tôi đấm đá làm sao mà gãy xương sườn của mẹ. Sau khi nằm viện về, mẹ tôi quyết định ly dị để còn sức nuôi các con và trả lại tự do cho ba tôi kiếm vợ khác.

Ba đi rồi, căn nhà trở nên yên ắng nhưng vắng vẻ lạ thường. Có lẽ thấy được chuyện đó, mẹ kiếm đâu ra một cái radio cũ treo ngay cột cái để có tiếng người cho nhà đỡ hiu quạnh. Dần dà chúng tôi cũng quen với khung cảnh. Trong các chương trình radio, mục Kể chuyện đêm khuya được mẹ và chị em tôi thích nhất. Thế nhưng, chúng tôi chỉ nghe được vài phút là ngủ thiếp đi ngay, hôm sau nài nỉ mẹ kể tiếp theo câu chuyện.

Một hôm, bà Tư bán xôi chè ở đầu ngõ nói với tôi:

- Tao nghe nói ba bây sắp đi làm ăn xa, chiếc xe đạp điện ổng mới mua chắc chẳng mang theo đâu, sao không kiếm ổng mà xin? Tao nghe nói ổng hứa cho con gái của ông chủ nhà cho thuê đó.

Mặc dù có nhớ ba nhưng tôi sợ, còn xin xe đạp điện ư? Không đời nào mà tôi chẳng dám nữa. Vậy mà chẳng hiểu em biết chuyện tự lúc nào, nó nằn nì:

- Chị Hai ơi, mình gặp ba đi. Chị xin ba cho em chiếc xe đạp điện, em phải đi học xa mà. Ngày nào cũng đi bộ hai cây số đến trường. Có xe đạp điện chắc thích lắm. Chị sẽ dùng chung với em. Đi mà chị Hai !

Ban đầu tôi cương quyết từ chối và dọa mét mẹ. Nhưng thấy bộ mặt ngây dại vì thèm “vật chất” của em gái, tôi lại xiêu lòng. Ừ, thì cứ đi thử một lần xem sao.

Tôi dò la và biết được chỗ ba tôi thuê nhà. Chúng tôi tới lui mấy lần nhưng không dám vào hỏi thăm. Sáng hôm ấy, hai chị em nhắm mắt làm liều, sợ đến tối ba tôi sẽ đi xa.

Ba gặp chúng tôi với thái độ thờ ơ, hỏi thăm qua câu chuyện học hành và sức khỏe. Đến khi ba hỏi: “Hai đứa kiếm ba có việc gì không?”. Qủa là cơ hội bằng vàng, tôi hỏi xin ngay chiếc xe đạp điện cho em, ba nói:

- Không được, ba đã hứa cho con gái ông bà chủ nhà đây rồi. Lâu nay bị bộ được, bây giờ cũng cứ thế. Còn gì cần nữa không?

Thế đấy, hai chị em đi về với quà tặng là mấy lời trách móc. Cả ngày hôm đó chúng tôi không nói chuyện với nhau tiếng nào. Tôi suy nghĩ  lắm. Một chiếc xe đạp ư? Có lẽ đành đợi đến hè vậy. Tôi tìm cách an ủi và nói: “Cái thứ xe đạp điện đó dễ hư lắm em ơi!”

Trong mấy tháng hè, tôi xin mẹ qua nhà bạn học thêm vi tính, thật ra tôi học nghề và giúp ba của nhỏ bạn xử lý hình đám cưới, đám tiệc. Tiền học việc không nhiều nhưng tích cóp lại, cuối hè tôi cũng đủ tiền mua cho em một chiếc xe đạp mới, có đề để đạp cho nhẹ. Còn chiếc xe đạp điện ư? Vì không với tới được, tôi lại tìm đủ cách để chê nó, nào là hay chết máy, bình điện không cần điện được lâu, không có phụ tùng sữa chữa,…

Chiếc xe đạp 03

Trong gia đình, chị em phải biết yêu thương, giúp đỡ lẫn nhau.

Cuối cùng, chị em tôi giống như con cáo trong truyện ngụ ngôn “Con cáo và chùm nho” vậy. Con cáo thèm nho nhưng cao quá, nó không với tới được nên thầm nhủ: “Nho chưa chín, chua lắm, ăn chẳng ngon!”. Gía xe đạp điện cũng cao, chị em tôi cũng tự nhủ: “Xe đạp điện là mặt hàng mới, chất lượng chưa ổn định, hay hư vặt lắm !”.

Mỗi lần em tôi đi học về bóp kèn “leng keng” như khoe với tôi rằng “Em giữ gìn xe còn mới nguyên”. Những lúc như thế tôi vui lắm. Lại hẹn lòng, đợi chị tốt nghiệp đại học nhé. Chị sẽ mua cho em chiếc xe đạp điện mới nhất. Vì lúc ấy, chất lượng của xe đã ổn định rồi. Chẳng hiểu thường xuyên tự dối mình như truyện ngụ ngôn “Con cáo và chùm nho” có tốt không nhỉ. Mà thôi, mặc kệ nó, tốt hay không thì cứ đợi đến ngày chị đi làm đã, em nhé !

Một chút suy tư

Bạn mến ! “Chị em trên kính dưới nhường. Lànhà có phúc, mọi đường yên vui” (Ca dao)

Trong gia đình, chị em biết yêu thương và giúp đỡ nhau thì cho dù gặp hoàn cảnh khó khăn nào cũng vượt qua được.

Qua câu chuyện trên, người cha từ bỏ gia đình của mình vì quan niệm xưa cũ, lạc hậu. Người mẹ và hai con gái phải sống đùm bọc nhau để vượt qua những khó khăn về kinh tế và nhanh chóng ổn định cuộc sống. Với sự hy sinh của chị, người em đã có được chiếc xe đạp hằng mơ ước. Tình chị em thật tuyệt vời!

Sưu tầm