Cha tôi

9:57 AM - 19/12/2014

Cha tôi là người đàn ông tuyệt vời. Ông là người con hiếu thảo, biết yêu thương gia đình, là tấm gương sáng mà chúng ta noi theo.

Câu chuyện

Cha tôi là một người tuyệt vời. Tôi hiểu điều đó khi mình còn là một cô bé hay vòi vĩnh cha đủ điều. Nào là: “Cha ơi, công kênh con đi!”; “Cha ơi, kể chuyện cổ tích đi!”; “Cha ơi, sửa đồ chơi giúp con với.”v.v… Hồi đó gia đình tôi có đến ba thế hệ chung sống: tôi là thế hệ út ít, cha tôi là thế hệ thứ hai và bà nội là thế hệ thứ nhất. Nội của tôi già lắm, gần chín mươi tuổi rồi. Mắt nội đã lòa, chân tay run không làm gì được. Có lúc nội minh mẫn lắm, nội hay kể chuyện ở quê cho tôi nghe. Có lúc nội lú lẫn, không phân biệt được thời gian và cảnh vật chung quanh.

Cha tôi bận trăm công ngàn việc. Trước kia cha tôi là giáo viên dạy toán lớp 12 ở một trường chuyên. Học trò thương cha tôi lắm. Bây giờ cha đã nghĩ dạy nhưng hàng năm học trò vẫn lại thăm luôn. Cha tôi nghĩ dạy để có nhiều thời gian chăm sóc cho bà nội. Ban đầu má tôi muốn nghỉ làm để ở nhà lo cho gia đình và chăm sóc nội, thế nhưng cha không chịu. Cha muốn tự tay mình chăm sóc cho nội. Cha nói: -“Mẹ già như chuối chín cây”. Chẳng biết bà ra đi lúc nào. Khi nội còn sống thì lo phụng dưỡng. Chứ khi nội qua đời rồi thì làm giỗ to cũng đâu ích lợi gì. Cha tôi tìm công việc khác để có thể ở nhà chăm sóc bà nội. Cha nhận thiết kế phần mềm cho công ty tin học. Má tôi làm việc theo ca, nên khi má ở nhà thì cha tranh thủ đến công ty làm việc. Nhưng chỉ trong chốc lát thì cha vội vàng trở về nhà ngay.

Cha tôi 03

Cha tôi nghĩ dạy để có nhiều thời gian chăm sóc cho bà tôi

Bà nội của tôi lớn lên ở vùng quê Vĩnh Long. Nội làm dâu cũng ở xứ đó. Từ bé nội đã quen làm việc, không ngồi yên bây giờ. Bây giờ nội vẫn giữ nguyên thói quen đó. Do nội hay quên nên thay đổi ý định liên tục. Lúc đang nằm nghỉ trên giường, nội chợt kêu:
-Hai ơi! Cho má về thăm quê đi con. Má nhớ quê quá đỗi.

Cha tôi đáp nhanh:
-Dạ vâng, thưa má.
Cha liền cúi gần tai bà và nói to:
-Xe đò ! Ngừng lại nào, chở má con tôi về quê. Nhớ chạy cẩn thận đấy.
Cha bế nội đặt vào ghế đẩy. Cha vừa đẩy loanh quanh trong nhà vừa hô to như lơ xe:
-Ngã tư Trung Lương đây ! Bà con cô bác ai xuống xe nhanh chân giùm chút.
Khi đi đến cái quạt đứng ở góc phòng, cha dừng lại một chút và nói:
-Bà con ơi ! Tới cầu Mỹ Thuận rồi, yêu cầu đừng ai thò đầu hay đưa tay ra ngoài kẻo nhà xe bị phạt.
Bà nội nghe thế thích lắm:
-Ừ, người ta làm cầu thay cho bến phà đỡ cho dân biết bao. Thế nhưng má vẫn thích đi phà hơn.

Dòng sông Tiền và Bắc Mỹ Thuận với những chuyến phà ngược xuôi đã in sâu vào ký ức của bà. Vì vậy, mỗi lần nghe đến cầu Mỹ Thuận bà rất thích nhưng vẫn chép miệng tiếc cảnh đi phà năm xưa. Sau mươi phút chạy quanh nhà, cha chạy trước còn tôi lật đật theo sau như cái đuôi sam, cha ngừng lại và nói lớn:
-Về đến quê rồi ! Chú năm ơi, má con về thăm quê nè! Cha bế nội đặt lên giường, mở quạt số lớn nhất và để gần chỗ nội ngồi. Gió thổi lồng lộng, nội thích lắm.
-Gió quê mình mát thật con ạ. Má rất thích ngồi hàng hiên hóng gió vào những lúc rỗi việc.
Cha tôi nói, nội thích cái hàng hiên cũng có lý do. Cái hàng hiên ở quê dùng vào khối việc. Nào là để ăn cơm tối cho mát, để trẻ chơi lò cò, chơi trốn tìm, để người lớn trò chuyện và lấy chỗ làm công việc lặt vặt. Bà chỉ ngồi khoảng mươi phút thì lại giục:
-Hai ơi, cho má lên Sài Gòn để trông nhà. Các con đi làm cả, chẳng ai ngó chừng nhà cửa cho. Má chơi ở quê thế là đủ rồi. Cha tôi vâng dạ, bế nội lên ghế đẩy lại chạy loanh quanh ra Sài Gòn. Cha phải hô to các địa danh ngược lại với lúc đi. Nội đã quen lắm rồi, nếu không hô đúng thì nội sẽ buồn nhà xe làm ăn bất cẩn. Khi dừng lại, cha ra hiệu cho tôi tắt quạt và bế nội vào giường. Lúc này nội lên tiếng:
-Sài gòn nóng quá ! Chẳng có gió mát như quê mình.
Sau mỗi lần đi về quê, cha tôi lại dỗ nội ăn chén cháo và uống cốc sữa.Mỗi ngày nội đòi về quê ba bốn lần. Bao nhiêu năm rồi, nội cứ về quê rồi lại lên Sài Gòn liên tục. Cha tôi lúc nào cũng sẵn sàng đóng vai nhà xe rất vui vẻ. Có khi giữa đêm thức giấc, nội đòi về quê. Nhà xe phải chạy loanh quanh trong phòng dưới ánh sáng đêm. Những lúc như thế tôi thích thú chạy sau cha, nhưng bây giờ nghĩ lại tôi thấy thương cha vô cùng. Khi nội mất, cha tôi đã gần bảy mươi tuổi. Cha thường ngồi uống trà nhìn cái ghế đẩy ở góc nhà. Thỉnh thoảng tôi thấy cha đẩy xe một mình, lúc ấy tôi biết rằng cha đang nhớ nội lắm. Giờ đây dù đã là bà mẹ trẻ, tôi vẫn thích sà vào lòng cha để vòi vĩnh:
- Cha ơi, thương con đi !

cha tôi

Cha ơi, thương con đi.

Một chút suy tư

Các bạn thân mến! Trong câu chuyện trên, chúng ta nghe được tiếng kêu “Hai ơi !” rất đỗi thân thương của người mẹ già trông cậy vào người con trai. Ông giáo Hai đã tự tay lo lắng cho mẹ chu đáo từ miếng ăn giấc ngủ đến nhu cầu về quê…Với lòng yêu thương của người con hiếu thảo cộng với sự cẩn thận của người thầy giáo, ông ấy luôn làm cho mẹ mình hài lòng, hạnh phúc. Ông không hề than phiền mẹ già lẩm cẩm mà chỉ nhẫn nại tìm cách chiều theo ý muốn của mẹ. Lòng yêu thương mẹ của ông giáo Hai là một bài học để chúng ta noi theo.

Ông bà ta có câu “Cha mẹ hiền lành để đức cho con”. Qủa thật không sai, cha mẹ luôn là tấm gương phản chiếu nhân cách cho con cái mình. Người cha là trụ cột trong gia đình, không những về mặt kinh tế mà còn cả về mặt tinh thần. Khi còn bé, ai cũng đã từng tôn vinh cha mình với mọi người chung quanh. Cha mình là nhất, việc gì cha làm cũng là mẫu mực cho con. Khi người cha yêu thương đấng sinh thành hết lòng, hết sức thì con cái sẽ ghi tạc vào tâm hồn cái khuôn vàng thước ngọc đó.

Thái độ của cha đối với bậc sinh thành đã trở thành bài giảng đạo đức thực tế đối với con cái. “Có nuôi con mới hiểu lòng cha mẹ.” Khi người cha chăm lo cho mẹ mình, người con gái có tham dự nhưng với thái độ hiếu kỳ, ghi nhận. Khi cha về già, con gái đã trở thành người mẹ trẻ, lúc ấy người con vẫn xem cha mình như là một thần tượng, một chuẩn mực cho sự yêu thương. Do đó, cho dù con gái đã trở thành bà mẹ trẻ vẫn thích sà vào lòng cha để vòi vĩnh: “Cha ơi, thương con đi.”

Theo 500 câu chuyện đạo đức