Câu chuyện Giáng Sinh chưa kể

9:22 AM - 24/12/2014

Mùa Giáng Sinh về, có lẽ tâm hồn ai cũng rộn lên một niềm vui khó tả trong bầu không khí tươi vui của những ngày cuối năm. Tôi xin góp một câu chuyện sưu tầm về mùa Giáng Sinh như một món quà nhỏ cho quý bạn đọc.

Câu chuyện

Một trong những câu chuyện Giáng Sinh chưa được kể, đó là chuyện về một chú lừa con ương ngạnh. Vào một buổi sáng nọ, chú lừa con nhìn các con ngựa chạy nhảy trên cánh đồng cỏ bát ngát mà thèm thuồng, ghen tỵ, “Hừ, loài ngựa cứ tưởng là giỏi lắm đấy. Chẳng qua là bọn chúng nhanh và mạnh mẽ mà thôi”. Chợt nghĩ ra điều gì, nó chạy ngay về nhà tìm gặp mẹ để hỏi.

- Mẹ ơi! Con ghét cuộc sống hiện tại quá.

Lừa mẹ ngạc nhiên hỏi:

- Sao vậy con? Điều gì làm con buồn phiền đến thế?

Con lừa buồn bã đến bên chiếc gương soi lớn ở giữa nhà.

- Mẹ xem này, con chẳng đẹp mã chút nào, đôi tai to cứ như là con thỏ, con ghét làm lừa. Vì nó xấu xí và thật vô dụng. Con muốn mình trở thành ngựa để có thể chạy nhảy trên đồng cỏ bao la kia.

Lừa mẹ từ tốn nói:

- Con ơi, những con ngựa đẹp mã, nhanh và mạnh mẽ. Nhưng loài ngựa không được chọn mà chính loài lừa của chúng ta được chọn.

Câu chuyện giáng sinh chưa kể

Con ơi, những con ngựa đẹp mã, nhanh và mạnh mẽ. Nhưng loài ngựa không được chọn mà chính loài lừa cùa chúng ta được chọn.

Lừa con ngạc nhiên hỏi:

- Được chọn là sao hả mẹ?

- Ngày xưa, ngày trọng đại, con lừa đã được thượng đế chọn để đóng một vai trò quan trọng trong công cuộc cứu chuộc nhân loại.

Lừa con hỏi lại:

- Mẹ chắc vậy không? Không phải là con ngựa sao?

Lừa mẹ gật đầu đáp:

- Chắc như thế, một trong những con lừa đã được chọn để thực hiện sứ mệnh vinh quang. Để mẹ kể cho con nghe nhé !

Lừa con phụng phịu:

- Con chẳng thích nghe chuyện ngày xưa đâu, con đã lớn rồi.

Lừa mẹ vẫn cố nói:

- Đây là một câu chuyện hay: ngày xưa, nhiều về năm trước có một con lừa tên Don rất giống con.

Lừa con ngạc nhiên:

- Sao, Don giống con à?

Lừa mẹ gật đầu, nói tiếp:

- Đúng vậy, Don giống con về hình dáng và cả tính tình. Nó rất khó chịu, ương ngạnh và hay phá phách. Không có người chủ nào có thể chịu đựng nó được quá một tuần lễ. Nó làm đảo lộn tất cả những vật dụng chung quanh. Vì thế người ta thường phải rao bán nó.

Tại nơi bán gia súc, lừa Don quen biết rất nhiều con vật khác như: lạc đà Camel – một tay thồ hàng cừ khôi, ngựa cái Mare lanh lợi nhất làng Nazareth, ngựa đua Race mạnh mẽ và nhanh nhẹn như một cơn lốc…Bọn ngựa không thèm nói chuyện với Don, nó cũng đã quen cách phân biệt đối xử như thế từ lâu rồi. Lạc đà Camel lên tiếng làm quen:

- Don ơi, tớ nghe đồn bạn là một con lừa ma mãnh, bạn có cách ngăn không cho người ta mua mình, phải không vậy?

Lừa con thích chí, vênh mặt lên nói:

- Cách của tôi thật đơn giản. Hễ ai đến hỏi mua thì tôi tìm cách phá họ: cắn quần áo của họ hay sùi bọt mép liên tục, nếu chưa có tác dụng thì lăn ra đất giả vờ bệnh sắp chết.

Bọn ngựa cười ầm lên:

- Hi, hi, hi. Đúng là chỉ có đồ lừa mới phải nghĩ ra cách như vậy. Loài ngựa chúng ta được mua để chạy rong ruổi đó đây, thật sung sướng.

Con lừa Don buồn buồn nói:

- Ừ. Thì chúc các bạn sớm được mua để được chạy rong ngoài đồng cỏ. Còn tôi người ta mua về để thồ hàng mà thôi. Các bạn thử nghĩ xem, tôi nhỏ bé thế này mà phải mang đầy hàng thì sống làm sao kia chứ. Nếu mệt nhọc, đứng lại không đi tiếp thì bị ăn roi ngay.

Câu chuyện giáng sinh chưa kể 06

Don rất khó chịu, ương ngạnh và hay phá phách.

Ông chủ bán gia súc lại chuồng nhìn các con vật một lượt rồi nói với chúng:

- Hôm nay tao sẽ bán được đắt hàng đây. Nghe tin nói sắp có một cuộc biến động lớn, tất cả những người dân thuộc Đế chế La Mã phải quay về nguyên quán của họ để kiểm tra dân số. Ôi hoàng đế César Augusto vĩ đại ! Ngài ban hành lệnh làm cho chúng tôi buôn bán dễ hơn. Nhiều người cần có phương tiện vận chuyển; nào là lừa, ngựa, lạc đà,…

Vừa lúc ấy, một quan thị vệ cưỡi con ngựa đen to lớn chạy đến. Ông ta đang đôn đốc dân chúng thi hành lệnh của hoàng đế. Con ngựa đen kia hống hách, tàn ác và đáng ghét y như chủ của nó. Những con vật trong chuồng sợ hãi không dám nhìn con ngựa đen, chỉ có Don chẳng biết sợ là gì. Nó đang suy nghĩ tìm cách cho con ngựa đen kia một bài học.

Thế là tất cả đám thú vật trong chuồng sẽ được bán để chở người hay chở hàng đi những quãng đường dài. Sẽ chẳng có con ngựa nào được chạy chơi mà phải làm việc cật lực. Nghĩ đến điều ấy, bọn thú vật lại thấy thương nhau hơn, chúng kết thân mà chẳng phân biệt là ngựa nhanh nhẹn hay lừa lì lợm hay lạc đà chậm chạp nữa. Tất cả đồng cảnh ngộ, phải biết nương tựa nhau mà sống. Hy vọng rồi đây chúng sẽ gặp lại nhau trên con đường thiên lý.

Ngựa cái Mare may mắn được một người mua cho con gái cưỡi. Ôi chao, bạn ấy thật may mắn. Chở một người chỉ nặng hơn que củi một chút thì còn hạnh phúc nào hơn.

Lạc đà Camel thật tội nghiệp ! Người mua cậu ấy là một lão béo phì và dữ tợn. Mong sao cậu ấy không bị đòn roi nhiều.

…Tất cả các con thú đều được bán trừ con lừa Don. Với những mánh lới của nó thì chẳng ai dại gì đi mua một con lừa hay đổ bệnh như thế. Nó thở dài nhẹ nhõm khi thấy mặt trời chuẩn bị đi ngủ. Trời sụp tối rất nhanh vì đang là mùa đông giá lạnh. Khi ông chủ định dắt Don vào chuồng thì có một người đàn ông đứng tuổi đến hỏi mua ngựa. Đáng thương cho ông ta, trong chuồng chẳng còn con vật nào trừ Don. Khi ông ta đến xem. Don cũng lăn ra đất giả bệnh. Thế nhưng tình thế cấp bách lắm rồi, không còn sự lựa chọn khác, ông ta cúi xuống nói nhỏ với Don:

- Con lừa tội nghiệp kia ! Ta biết ngươi đang bệnh, nhưng vợ ta có mang sắp sinh con và cần đến Bethlehem để kịp làm thủ tục kiểm tra dân số. Cố giúp ta nhé!

Như có một sức mạnh vô hình nâng Don đứng dậy, nó thấy trong người tràn đầy sức lực.

Theo chân người đàn ông tên Joseph về nhà, con lừa Don nhìn thấy một phụ nữ trẻ đẹp. Bà ấy hiền lắm, nhẹ nhàng đặt tay lên đầu Don và nói nhẹ nhàng như gió thoảng:

- Chú bé ơi ! Ta phải phiền chú giúp đỡ rồi. Ta sẽ là gánh nặng cho chú trên đường. Chúng ta sẽ đi về Bethlehem, cách đây khá xa đấy. Chú bé sẽ mệt lắm nhưng hài nhi cần được sinh ra tại đó, đây là một việc hệ trọng. Chúng ta tin cậy ở chú đấy. Hãy ăn chút chà là để lấy sức nhé. Thôi ngủ ngon nhé, ngày mai chúng ta bắt đầu cuộc hành trình dài.

Ôi chao ! Người phụ nữ trẻ đáng tin cậy vào con lừa như mình, thật hãnh diện. Được chở một người như thế thì cũng xứng đáng cho cái thân lừa của mình, nghĩ thế nên Don liền xóa tan những dự định tai quái muốn phá ngang cuộc hành trình. Nó tự hứa sẽ cố gắng để không phụ lòng tin của hai vợ chồng chủ mới và sẽ xứng đáng với những trái chà là ngon ngọt.

Khi mặt trời ló dạng, ông Joseph đã chuẩn bị chu đáo cho cuộc đi xa. Bà Mary, người phụ nữ dễ thương tối hôm qua nhẹ nhàng ngồi lên lưng Don. Đoạn đường dài phía trước làm Don chóng mặt. Nhiều lúc mệt quá nó đứng ỳ ra chẳng thèm đi. Thế nhưng khi nghe bà Mary nói:

- Ta biết chú mệt lắm nhưng hãy mạnh mẽ và dũng cảm lên. Ta tin chú sẽ làm được mà.

Những lần như vậy như có một sức lực vô hình trợ giúp thêm cho Don, nó thấy mạnh mẽ lạ thường, nỗi  mệt nhọc tan biết đâu cả. Nhiều lúc nó thấy mình khỏe hơn cả loài ngựa nữa. Có lẽ mình sẽ đi xa hơn thế được. Với những lời động viên ngọt ngào và êm tai như thế thì ai mà không khỏe lên kia chứ.

Hết ngày rồi lại đêm, đi hết làng rồi đến hoang mạc…họ nghỉ đêm ở một ốc đảo. Tại đây Don tình cờ gặp lại các bạn trong chuồng thú hôm nào. Don kể cho các bạn đủ thứ chuyện, nhất là điều bí mật: “Bà chủ của tớ sắp sinh em bé, con người ấy về sau sẽ là vua đấy !”.

Rồi cũng đến được Bethlehem, đây là một thị trấn đông đúc và vào ngày khai dân số thì không còn phòng trọ nào trống chỗ. Ông Joseph thật là chật vật, đi đến đâu cũng hỏi:

- Xin lỗi, vợ chồng tôi có thể nghỉ lại ở đây được không?

Hay:

- Xin lỗi, vợ tôi sắp sanh, chúng tôi rất cần chỗ nghỉ qua đêm và chuẩn bị sinh nở.

Thế nhưng đến đêm cũng nghe lời từ chối:

- Không được, chẳng còn một chỗ nào. Ngay cả bếp cũng chật cứng rồi.

Rồi nào là:

- Ối dào, đi nơi khác chứ ở đây sinh nở không tiện đâu.

Thật là thảm hại, chẳng biết kiếm đâu ra chỗ trọ. Lúc này Don gặp lại các bạn, họ đến sớm nên đã có chỗ trọ rồi, thật là sung sướng. Don tâm sự:

- Các bạn ơi, chủ tôi thật là khổ, không thể nào mướn được chỗ nghỉ lưng.

Lạc đà Camel thắc mắc:

- Bạn thay đổi sao đó Don ạ. Chưa bao giờ tớ thấy bạn lo lắng cho người khác như thế.

Lừa Don gục gặc cái đầu:

- Ừ, tớ là như vậy, nhưng ở bà Mary có gì khác lạ lắm, không thể tả được. Tớ biết bên trong bà ấy có chứa một bí mật trọng đại, đó là một hài nhi sẽ là vua của các vua.

Lạc đà Camel hỏi tiếp:

- Thế đứa bé sắp ra đời chưa?

Lừa Don ngẫm nghĩ một chút:

- Có lẽ tối nay, tớ linh cảm như thế. Chính vì vậy mà ông Joseph đang bấn lên để đi tìm phòng trọ.

Ngựa cái Mare tham gia:

- Đúng rồi, tôi nghe mấy con cừu khác nhau rằng tối nay ở Bethlehem sẽ có một sự kiện lớn lao vô cùng.

Ngựa Race cũng đồng tình:

- Đúng vậy, tôi cũng nghe như thế.

Lừa Don vểnh tai ra chừng đắc ý:

- Đó là sự chào đời của con bà Mary. Tôi để ý mấy ngày nay có một ngôi sao lúc nào cũng theo chúng tôi như muốn nói điều gì đó, thật khó hiểu.

Vừa lúc ấy, ông Joseph dìu bà Mary đi đến, họ chẳng thế nào kiếm được chỗ trọ. Ánh sao sáng tự nhiên như muốn dẫn đường cho Don đưa bà Mary đi đâu đó. Thế rồi Don đã đưa ông bà chủ đến một hang đá ở ngoài thành Bethlehem. Nơi đây các mục đồng thường dùng làm chỗ nghỉ ngơi và cho gia súc tránh những cơn bão tuyết.

Cùng lúc đó, tại kinh thành của vua Herod (vua xứ Judea) có ba nhà thông thái đến xin yết kiến nhà vua. Họ kể rằng đã đi theo ngôi sao chỉ lối từ phương Đông đến, họ biết rằng có thể biết thêm tin tức từ nhà vua. Rất ngạc nhiên và giận dữ  về điều vừa nghe. Vua Herod ra lệnh các kinh sư và tư tế trong thành để tra hỏi, họ đã tìm thấy câu nói trong sách sử: “ Hỡi Bethlehem, đất Judea…từ nơi ngươi, một vị lãnh tụ chăn dắt Israel dân ta sẽ ra đời”.

Các nhà thông thái nghe được thì biết nhà vua mới sẽ hạ sinh ở Bethlehem liền xin từ biệt để ra đi. Vua Herod nói:

- Hãy đi Bethlehem và hỏi thật kỹ về vị vua sắp sinh ra. Khi nào tìm thấy thì quay lại đây báo tin cho ta biết để ta đến yến kiến người.

Thế nhưng sau đó, vua Herod ngầm ra lệnh cho quan quân hải phải đi giết vị vua mới sinh.

Hài nhi đã ra đời trong hang đá tồi tàn với sự đón tiếp hân hoan của đất trời. Trên cao các thiên thần hát vang: “Gloria in excelsis Deo!” (Vinh danh Thiên chúa trên trời!), dưới đất cả đàn gia súc của các mục đồng chen chúc nhau sưởi ấm cho hài nhi. Ngôi sao lạ chiếu thẳng vào hang đá, tạo nên những vầng hào quang sáng rực rỡ.

Câu chuyện giáng sinh chưa kể 02

Jesus đã ra đời trong hang đá tồi tàn với sự tiếp đón hân hoan của đất trời.

Đó là một bé trai tên Jesus thật kháu khỉnh và mạnh mẽ. Con lừa Don tin tưởng rằng rồi đây người mình đã mang trên lưng sẽ là một con người rất đặc biệt. Thiên thần đã mời gọi những mục đồng đến hang đá để chào mừng Con Thiên Chúa mới hạ sinh. Quang cảnh hang đá thật tưng bừng và nhộn nhịp.

Ba nhà thông thái đã đến nơi, họ bái yết người với nghi thức vương đế. Họ nâng lên vàng, nhũ hương và mộc dược, những thứ chỉ dùng cho vua chúa và bậc vương giả. Ôi chao, chú lừa Don sung sướng tột cùng. Chính mình, phải chính mình đã góp phần đưa bà Mary đến Bethlehem an toàn.

Đêm hôm ấy, qua giấc mơ, thiên thần đã báo mộng để ba nhà thông thái về nhà theo hướng khác, tránh gặp quan quân của Herod. Thiên sứ cũng báo mộng cho Joseph:

- Joseph, hãy trỗi dậy, đem Maria và Jesus lánh sang Ai Cập. Hãy ở đó cho đến khi ta báo tin tốt lành thì mới được trở về. Vua Herod đang cho quan quân đi lung giết trẻ Jesus.

Ông Joseph vội vã mang bà Mary và Jesus lên đường. Thế là chú lừa Don lại có dịp chứng tỏ năng lực của mình. Lần này nó hết sức cố gắng chứ không ra vẻ mệt nhọc như trước. Biết rằng khó lòng thoát được tài đánh hơi của những con ngựa chiến chở quan quân. Don đã kêu vang để báo hiệu cho các bạn lạc đà Camel, ngựa Mare, ngựa đua Race và nhiều gia súc khác chạy bừa ra đường, ra sức cản làm kẹt các lối đi. Nếu không thế thì con lừa Don không thể nào chạy thoát được.

Với sự giúp đỡ của các thú vật, mọi nẻo đường đều bị tắc nghẽn, con lừa Don cố hết sức chở bà Mary và trẻ Jesus hướng về biên giới Ai Cập. Kia rồi, thoát rồi ! Đất Ai Cập hiện ra trước mắt. Gia đình Thánh Joseph, Mary và Jesus đã định cư tại đó một thời gian dài.

Con lừa Don đã hoàn thành nhiệm vụ của mình một cách xuất sắc. Từ đó trở đi, Don trở thành một con lừa tốt, chăm chỉ làm việc và hòa nhã với mọi người. Để thưởng công cho Don, thượng đế đã ban tặng hình cây thập giá trên lưng mỗi con lừa thuộc dòng dõi của nó.

Nghe đến đây, chú lừa con xoay lưng nhìn vào gương và thấy mình có bộ lông xoáy hình thập giá, nó rất tự hào. Ý chừng chưa thỏa mãn, lừa con hỏi mẹ:

- Mẹ ơi ! Rồi sau việc trọng đại đó, họ hàng nhà lừa chỉ chở hàng chứ không làm việc gì như thế nữa sao?

Lừa mẹ mỉm cười, nó biết thế nào con mình cũng hỏi như thế.

- Có chứ con. Từ khi ông già Noel đi phát Giáng Sinh cho trẻ nhỏ, loài lừa chúng ta lại được chọn tiếp tục. Ở Châu Âu, ông già Noel nhờ các đoàn tuần lộc kéo xe trượt tuyết để phân phát quà. Còn ở xứ chúng ta, ông già Noel chọn loài lừa để làm việc ấy. Bởi vì chúng ta đã đằm tính, quen mang nặng, biết cách làm việc nhẹ nhàng chứ không hung hăng, nông nổi như loài ngựa.

Câu chuyện giáng sinh chưa kể 07

Ở Châu Âu, ông già Noel nhờ các đoàn tuần lộc kéo xe trượt tuyết để phân phát quà. Còn ở xứ chúng ta, ông già Noel chọn loài lừa để làm việc ấy.

Bây giờ con lừa con đã hiểu. Con vật nào cũng có điều đáng tự hào về nòi giống của mình. Nếu Thượng Đế cho phép biến thành ngựa thì nó cũng chẳng thích nữa, vì lừa là con vật được chọn trong một sứ mạng trọng đại. Chú lừa Don xứng đáng được trao tặng vòng hoa Giáng Sinh.

Một chút suy tư

Bạn mến !

Mỗi người trong chúng ta đều trở thành hữu ích nếu biết tu dưỡng bản thân. Một kẻ ương bướng và ma mãnh như chú lừa Don cũng đã được cảm hóa và tự mình vươn lên. Trong chúng ta, ai cũng có tự do với nhiều quyền lựa chọn. Người là bác sĩ, người là nhà giáo, người là công nhân, người khác là nông dân…Chẳng ai thấp hèn cả, vì thế chúng ta phải biết tu dưỡng cho mình một đạo đức tốt. Một học sinh giỏi mà kiêu ngạo, huênh hoang thì chẳng được ai yêu mến và sẽ có tương lai không mấy gì tốt đẹp. Một học sinh chăm chỉ, có đạo đức tốt sẽ được mọi người yêu mến, ai cũng muốn gần gũi và giúp đỡ.

Để trở thành người tốt không phải tự nhiên mà làm được, phải biết lắng nghe sự dạy dỗ của người lớn; giống như chú lừa Don đã biết lắng nghe sự khích lệ của bà Mary.

Với mong muốn làm người tốt, biết lắng nghe lời dạy bảo, có quyết tâm thì bạn sẽ thành công và thành người hữu ích trong nay mai. Chúc các bạn Giáng Sinh vui vẻ,ấm áp.

Sưu tầm